Thứ bảy, 19/09/2026,

Vấn lòng trong cõi vô minh Dấu chấm lửng cứ lặng thinh tiếng người Cuộn dòng một dải đầy vơi Hiếu sinh muôn thể kiếp người phôi thai
Bờ môi ngọt đắng thơm mềm Vàng ươm sắc nhớ xanh thêm chút màu Ví dầu trót hẹn hò nhau Trầu cay đã muộn hoa cau trái mùa Thềm rêu giấu bóng trăng xưa
Về làng (Trần Tâm)  (21/11/2009)
May còn mấy vạt rơm tươi Phủ vàng lên dấu chân người đăm đăm. Còn ao còn ruộng còn đầm Còn bông gạo cũ đỏ thầm ngõ sâu Làng đâu Nhà đâu, Em đâu?
CHUYỆN HÓA CÔNG Phải chi biển cả là em Cho ta gửi mớ ưu phiền núi sông Rảnh rang hứng giọt sương đông Ung dung rót lại thành dòng hữu vô
Tình xa... Xa lắm Người ơi Làm sao tìm lại một thời nhớ quên? Còn thơ và nỗi buồn tênh Ta đem vá víu dệt nên đôi vần... Có đâu... tiền kiếp nợ nần
Ngày vui… nhớ tuổi học trò Áo nâu, bút sách ngây thơ đến trường Thầy dành tất cả tình thương Lời vàng chữ ngọc mở đường, dắt tay… Ngày vui càng nhớ thương thầy! Mái trường ngày ấy hôm nay thế nào?
Bất ngờ trời rét sáng nay Bài thi gắng viết ngóng đầy tin xa Mẹ ơi, lạnh lắm quê nhà! Hỡi em có rét khi ra cuối vườn?
Dẫu đời còn lắm bể dâu Nghĩa ơn sao nỡ gọi nhau - chuyến đò Khách sang sông khách lên bờ Đồng tiền thả xuống con đò rời đi Khách qua sông khách nhớ gì Ân tình nào đủ để ghi suốt đời
Tóc nghiêng sợi nhớ bồi hồi Nắng mưa chèo chống cho đời bến xuân. Gót mòn, phấn vẫn trắng ngần Bước đi mải miết gieo vần ước mơ Vui chung đầy ắp bến bờ Nỗi riêng len lỏi sững sờ mắt nhau…
Cho ta về lại tuổi thơ Cưỡi trâu, thổi sáo, chơi cờ, đánh khăng Trung thu phá cỗ, ngắm trăng Xin mời chú Cuội, chị Hằng trên cao Tuổi thơ bao nỗi ước ao Bay lên chinh phục chòm sao ngân hà
Giữa mùa thu với mùa đông Có tia nắng nhỏ bâng khuâng màu hồng Hồn thu rất đỗi mênh mông Dang tay em thả một sông nắng về…
Thu (Ngô Văn Tuấn)  (18/11/2009)
Ta là thi khách sầu như Đò ai gác mái đợi từ khi yêu. Chiều không như những buổi chiều Vàng thu lá đổ cho đìu hiu cây
Trước tiên Trước Trang [1117 ,1118, 1119 ,1120 ,1121 ,1122 ,1123 ,1124 ,1125 ,1126 ,1127 ,1128 ] Tiếp  Cuối cùng