Thứ ba, 29/11/2022,

Xa nhau “chín nhớ mười thương”
Hồn thơ dìu dặt muôn phương tìm về
Xứ Đoài như có bùa mê
Thuyền hoa chở bóng trăng về đêm nay !



 Bồi hồi đi giữa Hàng Dương
Lắng nghe gió kể đoạn trường gian lao
Nghẹn lòng tôi lệ dâng trào
Trần gian địa ngục năm nào là đây

Non xanh, nước bạc cao vời,
Khúc đàn lữ khách trao người du sơn
Có nghe trong khói hoàng hôn
Tình ai, tiếng vọng tâm hồn Mộc Châu.

 

Người về có nhớ ta không?
Ta về lặng lẽ mùa đông úa tàn
Câu thơ chết giữa tiết hàn
Ta ngồi ta khóc muôn vàn lặng câm !



 

 Ai về rắc nắng vào đông

Cho môi đỏ thắm má hồng hơn xưa

Ai về dệt áo ngày thưa

Lụa thơ em trải cũng vừa thơm hương

 Tôi về thăm lại ngôi nhà

Vẫn hàng dâm bụt vẫn hoa ngõ vào

Tung tăng bướm trắng nghiêng chào

Lồng trong bóng nước dưới ao sen vàng

 Cầu Cong* ai uốn mà cong

Đôi bờ nối nhịp đỡ vòng ngõ xa

Bên thương bến nhớ lại qua

Bốn mùa hoa trái trao quà tặng nhau

  Vui ngày nhà giáo chờ mong

Tôi như trẻ lại ngược dòng thời gian

 Đàn em đỏ thắm khăn quàng

Trong tôi cảm thấy mơ màng tuổi thơ

 Chiều buông vời vợi xa xôi

Trườn lưng váy mẹ bồi hồi nhớ xưa

Hong trời tã vắt giậu thưa

Ôm con rét cắt gió thừa lòng tay


 Cả đời phấn bút trên tay

Ươm mầm trí thức xanh cây nẩy chồi

Trăm năm sự nghiệp trồng người

Đưa đò tri thức tới nơi bến bờ

 Bài cô giảng dạy sớm chiều

Thấm vào hồn trẻ bao điều ước mơ

Lời trong ý đẹp như thơ

Cô đang thêu dệt bến bờ tương lai

Tháng Mười Một
Em thẹn thùng
Lời yêu da diết ướm cùng trầu cau
Chưa Xuân nắng đã ngọt ngào
Mai đào hẹn nở tươi màu thủy chung.


                      
  
 

 

Trang [1, 2 ,3 ,4 ,5 ,6 ,7 ,8 ,9 ,10 ,11 ,12 ] Tiếp  Cuối cùng