Thứ sáu, 19/04/2024,

Người gom hoa gạo vào thơ
Ta mong chút nắng dẫu ngờ tháng Tư
Hè còn đủng đỉnh như chưa
Mà hoa xoan đã nhặt thưa lối chờ

 

 Dẫu cho vỏ mốc thân già

Sống trên trăm tuổi vẫn là cây Xoan

Mùa Xuân mới ngập ngừng sang

Đó đây nụ biếc khẽ khàng bung ra


 Ta về với biển, biển ơi       

Lắng nghe sóng hát ru lời ngàn năm

Nhìn bao thế sự thăng trầm

Biển xanh, xanh mãi âm thầm đón đưa


Xa em mới thấu đêm dài
Không còn thấy mỗi sớm mai em cười
Đành nằm cứ nghĩ xa xôi
Trái tim thổn thức với người đang xa.

 Em về thăm lại Hồ Tây

Còn anh chưa rảnh, dạo này bận ghê.

Ngày xưa tóc xõa vai kề

Cùng nhìn con sóng mải mê đổ dài...

Nắng mưa bày những vụng về
Ta còn luộm thuộm trong quê mùa mình.
Ngõ chiều gắn biển lênh đênh
Thế mà giông bão đa tình còn gieo...

 

 Cô đơn đêm cõng cô đơn

Hai cô đơn đổi dỗi hờn cho nhau

Phận mình không đánh mà đau

Cả hai cùng chạm mà nhau không thành 

Có đâu như đất nước mình
Bánh chưng xanh gói nghĩa tình dâng vua...
Hùng Vương Tổ Miếu giao thừa
Hương trầm thơm tự xửa xưa thơm về.



 Hạ về đâu đó quanh đây

Kìa bông gạo đỏ rụng đầy góc sân

Tháng ba còn rét nàng Bân

Xuân như lưu luyến tần ngần chưa đi


Dẫu rằng chẳng bỏ bùa mê.
Thì tôi vẫn cứ tìm về Hội Lim...
 

 
 
Ru cho em nở nụ cười
Mẹ tôi nấc nghẹn chín mười khúc ngâm
Trống rung ướt buổi mưa dầm
Cung dây lên bổng xuống trầm dắt nhau

 

 Tháng Tư đang tuổi dậy thì

Bâng khuâng trời đất cái gì cũng non

Lá sen mới nở căng tròn

 Lựu vừa ra nụ, lá còn nhạt xanh

Trang [1, 2 ,3 ,4 ,5 ,6 ,7 ,8 ,9 ,10 ,11 ,12 ] Tiếp  Cuối cùng