Thứ sáu, 14/06/2024,


 Hồ Tây to nhất Thủ đô

Cái hồ chất chứa mộng mơ bao đời

Ai đi xa cũng hẹn lời

Về thăm Hà Nội... cùng ngồi Hồ Tây.

Nửa xa nửa lại như gần
Bảo thương thì lắm mà ngần ấy thôi
Xa nhau chừng bấy năm rồi
Người đi người ở nhớ lời hẹn xưa

 

 Hoàng hôn nhuộm tím góc trời

Nghe cơn gió lẻ mồ côi khóc chiều

Cạn dầu bấc chẳng buồn khêu

Dường như nhung nhớ thoáng rêu phong rồi


Lặng nghe chuyện kể ngày xưa
Họ yêu nhau lắm Nắng - Mưa một thời
Ngày ngày họ vẫn rong chơi
Cùng nhau về phía cuối trời xa xa
 
 

 Đâu rồi em của mùa xưa

Mắt đen lay láy, dạ thưa ngọt ngào

Ngẩn ngơ mây trắng lạc vào

Hình như có cả trời sao mơ màng

Ta về
ngồi bến sông xưa
Buông cần đợi, sóng phao đưa
ngắm trời.
Vô tình,
vạt Lục bình trôi
Nước chầm chậm chảy,
gió hời hợt xua

 

 Tháng sáu em nhớ anh không ?

Hồi cùng đùa nghịch cánh đồng bao la

Nay thì đôi ngả chia xa

Để buồn cho phượng cứ là đứng trông.

Câu vần rưng rức đêm mưa
Ngỡ như duyên kiếp ngàn xưa sắp bày
Trôi về ta áng thơ hay
Độc chiêu gặm nhấm: Loãng ngày tàn đêm


 

 TÌNH yêu một thuở không mờ

ĐẦU cành phượng vỹ ngẩn ngơ bướm hồng

HAI ta cách một dòng sông

ĐỨA nào cũng ước cầu vồng bắc ngang

Ngày này con được sinh ra
Sông Gianh xứ Quảng đậm đà tình quê
Tiếng diều nhặt ở triển đê
Câu ca dao mẹ hái về ru con

 
Cấy lúa (Ngô Thái)  (08/06/2024)

 Nhìn em cô gái chân quê

Tay ôm mạ biếc mải mê cấy trồng

Dáng nghiêng nghiêng ...giữa cánh đồng

Trời chiều nắng đổ càng trông càng tình


Bảo tồn sinh quyển vững bền
Con người cùng với thiên nhiên thuận hòa
Hoàng hôn nhuộm tím đảo xa
Cát Bà vẫn hút bao la hồn người.


Trang [1, 2 ,3 ,4 ,5 ,6 ,7 ,8 ,9 ,10 ,11 ,12 ] Tiếp  Cuối cùng