THU

Ngô Văn Tuấn
Thu sang vàng ngập lưng trời
Tiếng buồn rơi, tiếng buồn rơi, tiếng buồn.
Thẹn thùng hoa với bướm hôn
Sông quê mây đọng gởi hồn tương tư
Ta là thi khách sầu như
Đò ai gác mái đợi từ khi yêu.
Chiều không như những buổi chiều
Vàng thu lá đổ cho đìu hiu cây
Ta là thi khách buồn lây
Bóng ai mờ nhạt lối đầy hòang hôn.
N.V.T
___________
Tác giả Ngô văn Tuấn (La Gi, Bình Thuận)
Email: lagi_vantuan@yahoo.com.vn
|
Hôm qua
25 - 4 - 2010 Bài thơ nầy thật dễ thương anh Tuấn à.( Tiếng buồn...) Gởi vào trang nầy dòng lưu bút nhé anh. GẶP NHAU. Về quê tảo mộ ông bà Thăm làng, ghé phố thật là luyến lưu... Bạn thơ xa tít, lối mù Núi non trùng điệp lắc lư lối vào Từ phương xa, anh bước vô Mắt vui, tay bắt tình dào dạt duyên Đường xa tình cảm vô biên Lòng gần xít lại vạn niềm yêu thương. Kỷ niệm chuyến về của anh 22 - 26 - 4 - 2010 NT. Đọc thật kỹ bài thơ Thu của Ngô văn Tuấn, tôi rất tâm đắc với lời bình của bạn Trần văn Lâm, bạn dã đọc kỹ bài này. bài thơ phảng phất hơi thu và làm ta nhớ đến bài thơ có câu : "Thuyền đi đó, hay về đâu, Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm." của một tác giả trong phong trào thơ mới. Chiều không như những buổi chiều Vàng thu lá đổ cho đìu hiu cây. Ta hiểu là chiều thu này không có"". Nhưng trên câu 1 lại nói: "vàng ngập lưng trời". Có điều mâu thuẫn ở đây chăng? Thu buồn là điều người ta thương viết. Bởi trong Hán tự, chữ "sầu" là buồn thì cũng bao gồm hai chữ "thu" và " tâm" ghép lại mà thành đấy thôi. bài thơ hay quá nhưng buồn cũng vô cùng tôi thì nhìn thu vui hơn một chút thu thu vén màn xanh tận trời cao đất tràn nắng trải lá ào quanh cây tiên trời voan trắng đan mây cho ta cả một trời đầy thu sang cuụoc sống đang hối hả cạnh tranh và stre ta phải có lục bát thật vui để trung hoà cho cuộc sống có hương vị ngọt ngào sao chi viet hay the Xin phép được bình bài thơ Thu của Ngô Văn Tuấn: Mở đầu có câu "Thu sang vàng ngập lưng trời" câu này thuộc trường phái siêu thực, bởi vì mùa thu vàng chỉ có thể nhìn thấy trên mặt đất, và bãi cỏ, rừng cây ( như bức tranh Mùa thu vàng của Lê vi tan- Nga ) thôi, không thể nào thấy được màu vàng ngập lưng trời được, nhất là mùa thu lại rất ít mây. Nhà thơ xưa có câu " Trời thu xanh ngắt! Ô kìa..."". sang câu thứ hai, " Tiếng buồn rơi, tiếng buồn rơi, tiếng buồn" là nghe đúng nhịp thơ của câu thơ " Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm " (của Huy Cận ??), một sự lặp lại về nhịp điệu. Đến câu " ta là thi khách sầu như" thì hẳn là thừa chữ "như" rồi. Hình ảnh " Đò ai gác mái đợi từ khi yêu" hơi bị gượng. Người ta chỉ có thể ví nỗi buồn như chiếc đò "gác mái chèo đợi khách qua sông, đợi hoài đợi mãi mà không khách nào," chứ sao lại ví đò đác mài đợi từ khi yêu, ai yêu ở đây ? hay là đò cũng biết yêu? Thực tế chiếc đò đưa khách ví với tình yêu thì hơi bị gượng, bởi vì đò đưa khách qua sông, nay khách này mai khách khác, biết đâu mà nhớ mà mong. Thu buồn, đề tài không mới. Cái là ở đây là cảnh thu làm buồn lây thi khách, chứ không phải là thi khách lòng buồn thấy cảnh cũng buồn : "người buồn cảnh có vui đâu bao giờ "(kiều) Đã thu, đâu cũng thấy thu! Nắng, rơi, hôn, bóng, rượu, mù mù sương. Lòng, chờ, bảng lảng, cố hương. Lá, thơ rơi, nhạt, vấn vương thu chiều... Đấy là những cảm nhận về Thu của tác giả Ngô Văn Tuấn qua bài thơ hoạ ngắn ngủi: THU Nắng thu vàng ráng chân trời Tiếng thu rơi, lá thu rơi, lòng buồn. Ngượng ngùng hoa bướm thu hôn Sông thu soi bóng mây, hồn vương tơ. Một bầu rượu, ngẫm thu thơ Lòng ai vẫn đợi vẫn chờ thu yêu. Chiều thu bảng lảng...những chiều Cây thu lá đổ, hắt hiu vơi đầy. Thu buồn, thơ cũng buồn lây Bóng thu nhoà nhạt, thu đầy chiều hôm. Trần Mạnh Tuân Tiếng buồn rơi, tíêng lòng rơi Se se vàng ngập lưng trời tương tư Chòng chành lạc chốn thực hư Đò gác mái chạm lá thu rời cành Thu ngày xưa là thế còn với rất nhiều người thu ngày nay đã khác đi nhiều. THU (hoạ bài thơ cùng tên của Ngô Văn Tuấn) Thu xưa buồn ngập chân trời Thu nay không thấy lá rơi để buồn Thu này vắng bóng nụ hôn Thu nghiêng phai nhạt cả hồn tương tư Thu là lư khách sầu như Thu nằm gác mái đợi chờ được yêu Thu sang chiều lại sang chiều Thu vàng đã bạc phơ đìu hiu cây Thu về thi sĩ buồn lây Thu mờ mịt lối khô gầy hoàng hôn. |