À ơi, trăng sáng sân đình
Xa nhau vạn dặm nhớ mình, trông trăng.
Ngang qua gió mới bảo rằng:
"Cải thời xa vắng, rau răm đừng buồn"
À ơi, trăng rụng góc vườn
Mây theo gió, nghe tủi hờn đánh rơi.
Từ ngày nửa phố, nửa quê
Tay chân bỗng lạ bộn bề sớm hôm
Từ ngày đầy trắng bát cơm
Đã quên ngô sắn, héo hon dưa cà.
Bây giờ ta lại thương ta
Nửa ra phố xá, nửa ra quê mùa.
Cái thời tôi viết theo tôi
Đi qua chiến cuộc về nơi ngỡ ngàng
Niềm tin đỏ búp lá bàng
Dù xuân có đến muộn màng màu xanh
Đức tin như một chiên lành
Nghĩ đâu đồng đội cũng tình nghĩa thôi
Ai biết mộ anh ở đâu
Đường mòn heo hút từ lâu vắng người
Núi không nói được thành lời
Rừng không giữ được dấu nơi anh nằm.
Tuần nhang mẹ thắp đêm rằm
Nỗi đau lằn vết tháng năm đợi chờ
Nghẹn ngào giọt nước mắt rơi
Bông lơn cứ phải nói cười tự nhiên
Thương cho anh Kép Tư Bền
Đồng tiền hý viện xéo lên phận người
Trớ trêu là cái sự đời
Ở nhà bố chết đây người tặng hoa