Một rừng chè mấy rừng mây
Là mơ hay thực, chiều nay Suối Giàng
Ai đang lội nắng mơ màng
Em hay Tiên Nữ xuống ngàn đấy em?
Chè Giàng chưa uống đã thèm
Người Giàng, anh cũng muốn đem theo về!
Có còn nhớ buổi chiều tà
Bếp đun khói tỏa la đà trên không
Nhớ quê, tôi ấm cõi lòng
Nhớ đường đất đỏ, cánh đồng, hàng cây.
Thu về mang gió heo may
Chân trời xa thẳm chim bay tìm về
Bóng diều ai thả trên đê
Xa xa kẽo kẹt lũy tre đầu làng.
Tặng em mùa hạ vấn vương
Lũ ve khản giọng nhớ thương bên trời
Tặng em mùa hạ ru hời
Bài ca dao chứa chan lời thủy chung.
Tặng em chùm phượng đỏ hồng
Cành bằng lăng tím hòa cùng ước mơ
Mai em về phía bình minh
Nơi ba yên giấc, nơi mình chôn rau.
Chớm hè mẹ đợi từ lâu
Bao đời sông chảy lòng sâu vẫn đầy.
Mai em về phía sum vầy
Hương vườn quả mọng đơm đầy tiếng chim
Thơ không cười khóc nỗi YÊU
Vậy Thơ tôi biết nói điều gì đây?
Không hờn gió, chẳng ghẹo mây
Nàng Thơ tôi biết đắm say bởi gì?
Chuyện cơm áo, chuyện học thi
Chuyện nhà, chuyện nước mấy khi nồng nàn
Cũng từ dáng đá tạo hình
Mà nên Trống Mái nặng tình Sầm Sơn
Năm xưa biển vẫn xanh rờn
Bỗng nhiên hồng thủy nổi cơn sóng trào.
Có đôi nam nữ yêu nhau
Vượt bao lớp sóng bạc đầu thủy tai
Sóng thần dìm chết cả hai
Hóa thành đá giữa rộng dài biển khơi
Nhớ cau bổ tám ai mời
Đến nay còn chút hương đời quẩn quanh.
Hội Lim liền chị, liền anh
Dập dìu nón thúng, nơ xanh, áo chùng.
Chia tay còn hẹn tương phùng
Năm sau vào hội ta cùng sánh đôi.