LỤC BÁT NHỚ QUÊ
Bùi Thảo
Bước vào Lục bát ngân nga
Du dương trầm bổng như xa như gần
Trời Tây lữ thứ nương thân
Nhớ về quê cũ băn khoăn nỗi buồn.
Nhớ câu: Uống nước nhớ nguồn
Thấm vào tâm khảm dẫu muôn nghìn trùng
Ai ơi! Chớ có lạnh lùng
Cớ vì thế sự dửng dưng quê nhà.
Có còn nhớ buổi chiều tà
Bếp đun khói tỏa la đà trên không
Nhớ quê, tôi ấm cõi lòng
Nhớ đường đất đỏ, cánh đồng, hàng cây.
Thu về mang gió heo may
Chân trời xa thẳm chim bay tìm về
Bóng diều ai thả trên đê
Xa xa kẽo kẹt lũy tre đầu làng.
Đêm về dưới ánh trăng vàng
Gốc đa điểm hẹn, chàng nàng bên nhau
Nhớ câu tục ngữ, ca dao
Nhớ sông nhớ rạch, nhớ ao quê nhà.
Từ trong Lục bát bước ra
Tưởng về quá khứ, thiết tha quê làng...
B.T
______________________________
Tác giả Bùi Thảo, Phone: 952.457.7427
E-mail: buithao@q.com
|
Bùi Thảo cảm ơn mọi người nhận xét nha! Chúc vui!
@Lính thủy
Cám ơn Lính Thủy nhắc rất đúng. Trước khi gửi đi,tôi cũng đã phân vân giữa hai từ "trọc trời" và " chọc trời". Tôi vào google tra từ "trọc trời" thấy có bài "Ngắm nhìn những tòa nhà trọc trời ở New York" và ảnh rất nhiều nhà cao tầng.Tôi nghĩ như vậy, phải là "trọc trời " mới đúng. Nay Lính Thủy cho biết, theo đại Từ điển Tiếng Việt:Chọc trời(đúng) và Trọc trời(sai): tôi xin đính chính như sau: Trong bài họa "GỬI TRỜI TÂY" có câu:"Nhà cao...cao trọc trời xanh" bị sai lỗi chính tả. Nay xin sửa lại là: "Nhà cao...cao chọc trời xanh". Xin cáo lỗi cùng độc giả và một lần nữa xin cảm ơn Hoàng Ngân và Lính Thủy. N.V.H Bạn Ngân nhắc nhở bạn Hùng Ở đây Theo đại Từ điển Tiếng Việt: Chọc trời(đúng), Trọc trời(sai) @Hoàng Ngân: @Nguyễn Van Hùng: Có còn nhớ buổi chiều tà
Bài thơ thể hiện phần nào tâm tư tình cảm của người con xa quê hương, xa xứ bùi ngùi nhớ lại ngày xưa, nhớ kỷ niệm xưa.
Câu thơ giản dị mà, gọi hỏi đến thấm thía, suy nghĩ về nhau: Ai ơi! Chớ có lạnh lùng Chớ vì thế sự dửng dưng quê nhà... Nỗi niềm gợi nhớ áng ca dao bao thủa làng Việt, đất Việt của ông bà cha mẹ ta một nắng hai sương vẫn tươi thắm mặn mà tình yêu đôi lứa. Tình yêu con người gắn kết vào hồn ca dao nguồn cội khiến ta khó dứt ra được khỏi tâm khảm khi trong ta hiện lên cả một vùng quá vãng cội nguồn. Lục bát cũng như thơ Bùi Thảo không làm đỏm câu chữ, rất tự nhiên như con người anh từ đồng ruộng làng Việt cổ bước lên chân còn lấm dấu bùn non và phù sa. Anh và cô gái quê như vừa bước ra từ một cuộc hẹn hò rất đẹp dưới trặng khuya: Đêm về dưới ánh trăng vàng Gốc đa điểm hẹn, chàng nàng bên nhau Nhớ câu tục ngữ, ca dao Nhớ sông nhớ rạch, nhớ ao quê nhà. Đọc thơ Bùi Thảo rồi lại chợt thấy xót xa bây giờ ở quê ta. Làng đang bị cuốn hút vào trào lưu "Làng hóa phố". Cảnh xưa hao khuyết. Người xưa dần vắng. Bao giờ trở lại ngày xưa lấy một chút quê kiểng bâng khuâng, chân mộc như em một đóa sen hồng? Xin được đồng điệu và tặng tác giả một bài thơ bốn câu về một nét tâm tư người ở quê bây giờ: BÂY GIỜ ÁO EM Làng giờ nửa phố nửa quê Đường thôn váy ngắn, bờ đê ngực hồng… Trăng vừa tròn ở ngọn sông Áo em đã trắng tầng không xứ người! Thân họa với bạn BÙI THẢO ....BÀI THƠ <LỤC BÁT NHỚ QUÊ >tràn đầy thi vị nhé.CHÚC BẠN VUI ẤM LỜI MẸ RU GỬI TRỜI TÂY Lấy chữ của LỤC BÁT NHỚ QUÊ cảm tác |