Thứ bảy, 20/06/2026,


Lục bát nhớ quê (Bùi Thảo) (13/06/2010) 

LỤC BÁT NHỚ QUÊ

                                          Bùi Thảo
 

Bước vào Lục bát ngân nga
Du dương trầm bổng như xa như gần
Trời Tây lữ thứ nương thân
Nhớ về quê cũ băn khoăn nỗi buồn.
 
Nhớ câu: Uống nước nhớ nguồn
Thấm vào tâm khảm dẫu muôn nghìn trùng
Ai ơi! Chớ có lạnh lùng
Cớ vì thế sự dửng dưng quê nhà.
 
Có còn nhớ buổi chiều tà
Bếp đun khói tỏa la đà trên không
Nhớ quê, tôi ấm cõi lòng
Nhớ đường đất đỏ, cánh đồng, hàng cây.
 
Thu về mang gió heo may
Chân trời xa thẳm chim bay tìm về
Bóng diều ai thả trên đê
Xa xa kẽo kẹt lũy tre đầu làng.
 
Đêm về dưới ánh trăng vàng
Gốc đa điểm hẹn, chàng nàng bên nhau
Nhớ câu tục ngữ, ca dao
Nhớ sông nhớ rạch, nhớ ao quê nhà.
 
Từ trong Lục bát bước ra
Tưởng về quá khứ, thiết tha quê làng...

B.T

 
 ______________________________
Tác giả Bùi Thảo, Phone: 952.457.7427
458 Thomas Ave, Sain Paul, Minnesota 55103. USA
E-mail: buithao@q.com

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Tác giả Bùi Thảo - buithao@q.com - 952.457.7427 - 458 Thomas Ave, Sain Paul, Minnesota 55103. USA  (Ngày 15/06/2010 07:26:46 PM)
Bùi Thảo cảm ơn mọi người nhận xét nha! Chúc vui!
  Nguyễn Văn Hùng - hunglangrua45@yahoo.com.vn - 0953331519 - Hoàng Mai , Hà Nội  (Ngày 14/06/2010 06:17:18 PM)
                       @Lính thủy
          Cám ơn Lính Thủy nhắc rất đúng.
        Trước khi gửi đi,tôi cũng đã phân vân giữa hai từ "trọc trời" và " chọc trời". Tôi vào google tra từ "trọc trời" thấy có bài "Ngắm nhìn những tòa nhà trọc trời ở New York" và ảnh rất nhiều nhà cao tầng.Tôi nghĩ như vậy, phải là "trọc trời " mới đúng.
         Nay Lính Thủy cho biết, theo đại Từ điển Tiếng Việt:Chọc trời(đúng) và Trọc trời(sai): tôi xin đính chính như sau:
        Trong bài họa "GỬI TRỜI TÂY" có câu:"Nhà cao...cao trọc trời xanh" bị sai lỗi chính tả. Nay xin sửa lại là: "Nhà cao...cao chọc trời xanh".
      Xin cáo lỗi cùng độc giả và một lần nữa xin cảm ơn Hoàng Ngân và Lính Thủy.
                               N.V.H
  Lính thuỷ - Linhthuy55@gmail.com - 01682938853 - 459 Bạch Mai Hà Nội  (Ngày 14/06/2010 12:42:31 PM)

Bạn Ngân nhắc nhở bạn Hùng
Viết sai chính tả, ta cùng sửa ngay
Ở trong "cửa sổ" nơi này
Ban biên tập cũng bó tay xin hàng
Bạn đọc phải soát kỹ càng
Chuốt trau ý ngọc lời vàng - gửi đi...




Ở đây Theo đại Từ điển Tiếng Việt: Chọc trời(đúng), Trọc trời(sai)
(Theo quy định là BTV không được biên tập phần này, phải để trung thành ý kiến bạn đọc.
Tôi đã đọc điều này trong mục 1., Luc bát mỗi ngày - chữ màu xanh - về Mỗi độc giả là một tác giả -  trong phần thư ngỏ của Lucbat.com
)

  Nguyễn Văn Hùng - hunglangrua45@yahoo.com.vn - 0953331519 - Hoàng Mai , Hà Nội  (Ngày 14/06/2010 11:17:46 AM)

@Hoàng Ngân:

New York có nhà trọc trời
Trong Google ấy, Ngân ơi!...Ai nhầm?
Có lẽ Google cũng lầm
Văn Hùng xin cảm ơn Ngân rất nhiều.

  Hoàng Ngân - hoangan@rocketmail.com -  - Hà Nội  (Ngày 14/06/2010 10:17:01 AM)

@Nguyễn Van Hùng:
Bài thơ cảm tác cũng tình
Nỗi niềm xa xứ ta mình hiểu nhau
"Chọc trời" nhà ấy có cao
Hay là nhà "trọc"...thể nào còn chi?

  BTV Quỳnh Linh - vitinh@vannghequandoi.com.vn  -  - Tạp chí Văn nghệ Quân đội  (Ngày 13/06/2010 10:48:23 PM)

Có còn nhớ buổi chiều tà
Bếp đun khói tỏa la đà trên không
Xin sửa lại là:
Có còn nhớ buổi chiều tà
Bếp rơm khói tỏa la đà tầng không...

Bài thơ cảm xúc giản dị, dàn trải, và lay động nỗi niềm viễn xứ!

  DƯƠNG PHƯỢNG TOẠI - duongphuongtoai@gmail.com - 0982 367 982 - camphuong.vnweblogs.com  (Ngày 13/06/2010 09:18:05 PM)
Bài thơ thể hiện phần nào tâm tư tình cảm của người con xa quê hương, xa xứ bùi ngùi nhớ lại ngày xưa, nhớ kỷ niệm xưa.
Câu thơ giản dị mà, gọi hỏi đến thấm thía, suy nghĩ về nhau:
Ai ơi! Chớ có lạnh lùng
Chớ vì thế sự dửng dưng quê nhà...
Nỗi niềm gợi nhớ áng ca dao bao thủa làng Việt, đất Việt của ông bà cha mẹ ta một nắng hai sương vẫn tươi thắm mặn mà tình yêu đôi lứa. Tình yêu con người gắn kết vào hồn ca dao nguồn cội khiến ta khó dứt ra được khỏi tâm khảm khi trong ta hiện lên cả một vùng quá vãng cội nguồn. Lục bát cũng như thơ Bùi Thảo không làm đỏm câu chữ, rất tự nhiên như con người anh từ đồng ruộng làng Việt cổ bước lên chân còn lấm dấu bùn non và phù sa. Anh và cô gái quê như vừa bước ra từ một cuộc hẹn hò rất đẹp dưới trặng khuya:
Đêm về dưới ánh trăng vàng
Gốc đa điểm hẹn, chàng nàng bên nhau
Nhớ câu tục ngữ, ca dao
Nhớ sông nhớ rạch, nhớ ao quê nhà.
Đọc thơ Bùi Thảo rồi lại chợt thấy xót xa bây giờ ở quê ta. Làng đang bị cuốn hút vào trào lưu "Làng hóa phố". Cảnh xưa hao khuyết. Người xưa dần vắng. Bao giờ trở lại ngày xưa lấy một chút quê kiểng bâng khuâng, chân mộc như em một đóa sen hồng?
Xin được đồng điệu và tặng tác giả một bài thơ bốn câu về một nét tâm tư người ở quê bây giờ:
BÂY GIỜ ÁO EM
Làng giờ nửa phố nửa quê
Đường thôn váy ngắn, bờ đê ngực hồng…
Trăng vừa tròn ở ngọn sông
Áo em đã trắng tầng không xứ người!
  MINH TUẤN - ngongiochungtinh@yahoo.com - 0042 0723 661 057 - CỘNG HÒA SÉC  (Ngày 13/06/2010 03:15:46 PM)

Thân họa với bạn BÙI THẢO ....BÀI THƠ <LỤC BÁT NHỚ QUÊ >tràn đầy thi vị nhé.CHÚC BẠN VUI

________


NHỚ QUÊ.

Nhớ sông nước hạ tràn đầy
Vắng con thuyền cũ ,mà gầy bến sông
Nhớ vàng lúa cuốn mênh mông
Chín thơm ,hạt thóc bỏ đồng trống trơn…

Khói buồn vương nỗi rạ rơm
Lang thang theo gió ,ôm hồn mây bay
Góc tâm viễn xứ đong đầy
Hình quê ,ruộng lúa, sông mây ,con đường…

Từ trong lục bát mến thương
Bao nhiêu vần thắm nở vườn thi ca
Xem đâu cũng thấy quê nhà
Đọc đâu cũng thấy có ta thuở nào .

Như người giặt áo cầu ao
Vườn thơ lục bát ...Lúc nào cũng quê...

MINH TUẤN



  Phạm Văn Tự  - thcsts@gmail.com - 0919760699 - Quản Bạ - Hà Giang  (Ngày 13/06/2010 12:24:52 PM)

ẤM LỜI MẸ RU

Lớn khôn…khắp bốn phương trời
Hồn quê sâu lắng khoảng trời ước mơ.

Cây đa bến nước con đò
Vấn vương tình nghĩa câu thơ ngàn đời…

Buồn... vui...mưa...nắng... kiếp người
Cánh Cò Lục bát...ấm lời Mẹ ru...!
Phạm Tự

  Nguyễn Văn Hùng - hunglangrua45@yahoo.com.vn - 0953331519 - Hoàng Mai , Hà Nội  (Ngày 13/06/2010 09:30:17 AM)

GỬI TRỜI TÂY
(Họa thơ bài "LỤC BÁT NHỚ QUÊ" của B.T)

BÙI THẢO là nữ hay nam?
Tình cảm, xin gọi là Nàng vậy nha
"Từ trong lục bát bước ra
Tưởng về quá khứ thiết tha quê làng"...
Xa xôi, Nàng vẫn nhớ Chàng
Tưởng rằng tuyết phủ tình Nàng cứng đông
Nào ai biết dưới sông băng
Nước có còn chảy hay không bên trời...
Bỗng nghe tiếng gọi: Ai ơi !
Chớ vì thế sự...mà lơi quê nhà...
Thì ra ở phía trời xa
Hồn quê vẫn ủ trong da diết tình
Nhà cao...cao trọc trời xanh
nhớ về bến nước, mái đình, cây đa...
Nằm trong nệm trắng mền hoa
Ngửa nghiêng day dứt...mái nhà tranh tre...

Mấy lời cảm tác chân quê
Gửi trời Tây để sẻ chia với Nàng

N.V.H

  Phạm Minh Giắng - phamigia@gmail.com - 0987736365 - Trung tâm Bảo trợ xã hội Thái Bình  (Ngày 13/06/2010 09:30:34 AM)

Lấy chữ của LỤC BÁT NHỚ QUÊ cảm tác

CÕI LÒNG

Về nguồn uống gió sông quê
Chim tìm nhau ấm lũy tre đầu làng
Ngân nga thả ánh trăng vàng
Câu ca dao, cõi lòng nàng…ai ơi!

Phạm Minh Giắng

Các bài khác: