Thứ hai, 22/06/2026,

Ngày thơ đọc lại câu Kiều Lòng nao nao với bao điều đục trong Tố Như rót lệ vào lòng Vần thơ run rẩy giữa vòng oan khiên Cháy lòng chôn chặt niềm riêng Nào hay kiếp nợ lụy phiền đắng cay?
Chim khuyên ríu rít cành ngâu Nghiêng nghiêng cánh rộn ơ ầu lời yêu Bềnh bồng con chữ mĩ miều Thư hồng cài vở thay điều nhớ nhung
Vương tình cau nở thơm hoa Hương lần tìm lối sang nhà trầu không Sớm hôm nặng nghĩa thương lòng Sinh sôi những tứ thơ hồng ngày xuân...
Nguyên Tiêu đến hẹn… Lại lên Trăng vàng soi bóng mạn thuyền theo ta… Lung linh mặt nước đèn hoa Đáy sông… In dáng Hằng Nga rạng ngời. Bến xưa tìm chẳng thấy Người Để con thuyền cứ chơi vơi bềnh bồng.
Đàn trâu cõng nắng trên lưng Sẻ tha thóc lép ngập ngừng bờ tre Ao bèo đóm rước sang hè Qua mùa giáp hạt còn nghe đói lòng
Sao trên cao cũng luân phiên Rơi bao nhiêu lệ bay xuyên nền trời Đời ta phiêu giạt muôn nơi Con tim ta lại chẳng rời được em
Quê tôi (Đinh Tú Anh)  (22/02/2011)
Bờ tre vẳng tiếng à ơi Là câu lục bát ngàn đời xót thương Thân cò lặn lội gió sương Là cha, là mẹ, quê hương khổ nghèo Tre già vít ngọn trăng treo Giếng làng khô cháy gieo neo kiếp người
Nằm nghe sóng vỗ bốn bề Lòng thao thiết nhớ con đê làng mình Bờ tre, gốc rạ, sân đình Nương dâu, bãi mía... in hình dáng ai
Vấp xuân (Miên Di)  (21/02/2011)
sững sờ chiếc lá quên mùa ngoái về hơn hởn rụng hùa theo xuân que hương cắm xuống bâng khuâng khói nhang vướng với hương trần lênh đênh
CÁI LÚM ĐỒNG TIỀN Thà rằng lụt biển, lũ sông Sa chân lỡ bước... chết trong nổi chìm Nào hay cái lúm đồng tiền Bé ti, bé tẹo cũng dìm chết nhau
Bầy lâu thiếu vắng nụ cười Không em – Xuân, cũng kém tươi sắc thì! Em mùa di trú “Thiên di” Lênh loang anh – nỗi sầu bi; tứa đầy
Biết là người giữa sương sa Mảnh vườn nhỏ đủ cho ta mặn nồng Phải là người đấy hay không Nghe mênh mông gió có mông mênh lời Hẹp hòi lối để hoa rơi Câu thơ đành thả giữa trời vậy thôi.
Trước tiên Trước Trang [985 ,986 ,987 ,988 ,989 ,990 ,991 ,992, 993 ,994 ,995 ,996 ] Tiếp  Cuối cùng