Nàng Kiều mắt lệ nhạt nhòa
Mười lăm năm ấy phôi pha kiếp người
Hoa tàn một kiếp chơi vơi
Sông Tiền Đường nắng buồn rơi bóng chiều.
Ngẫm quan Tổng đốc bao nhiêu
Thương Kiều thuở ấy, buồn nhiều hôm nay
Nhà nghèo gió cũng xanh xao
Trời mưa trăng trượt ngã nhào vào hiên
Cha ngồi chẻ lạt bên thềm
Chẻ đôi cả những muộn phiền đầy vơi
Mẹ đi nhổ mạ tháng mười
Lạt mềm trói mấy kiếp người vào nhau
Nước trong, con suối hững hờ
Cá Thần tung tẩy nhởn nhơ thanh bình
Đất trời như của riêng mình
Khách du phiêu lãng chạnh tình nước non
Muôn sau nước chảy đá mòn
Bên bờ mưa nắng ai còn nhớ ai....
Cầu cho…vằng vặc trăng tròn
Độ trì ai dại, ai khôn với tình
Này môi tươi, này má xinh
Bên người vinh hạnh, bên mình ẩm ương.
Sân chùa, táo lấm tàn hương
Đời bao nhiêu nết, Bụt thương nết nào
Mặt trời đã trốn trong mây
Bên hiên tuyết phủ trắng cây phong già
Trắng đường thưa bóng người qua
Chuông nhà thờ đổ, mây là đà trôi
Bếp nhà ai khói lên trời
Trầm tư chi để tuyết rơi trắng đầu…
Sao không chết một đời trai
Chết người em nhỏ dặm dài thương mong?
Đồi sim tím sắt se lòng
Màu hoa rụng vỡ người không thấy về!
Đêm này với ngọn đèn khuya
Chao ôi gió lạnh chợt về bên song
Chiều xuân nắng trộn sương tà
Vết chân bước cỏ như xa như gần
Gió trời thơm ngát trào dâng
Khiến con tim chợt... tần ngần dáng xưa.
Đêm xuân ai đón ai đưa
Còn tôi vò võ như chưa xuân về