Vầng trăng nức nở, phũ phàng
Ai đành ném vỡ thành ngàn ánh sao.
Mỗi vì tinh tú - nỗi đau
Mỗi ngôi sao nhỏ là bao muộn phiền...
Đêm nay trăng lại soi nghiêng
Nghe ai thổn thức niềm riêng một mình.
Đời như một áng mây trôi
Sao mà vàng lá bạc vôi thế này?
Yêu thương đếm đến từng ngày
Để rồi ôm trọn đắng cay vào lòng.
Ta ngồi lại với hư không
Em đi áo thắm khăn hồng phất phơ
Bao năm Huế vẫn đợi chờ
Bài ca trầm lắng bến bờ Hương Giang
Thuyền tình theo sóng mênh mang
Bao đêm gom ánh trăng vàng mộng mơ.
Huế chừ vẫn đợi khách thơ
Dẫu cho lời hẹn phai mờ tháng năm
Cho tôi về soi trên sông
Nét xưa có nhạt giữa dòng nước xanh?
Mắt chiều còn đọng tinh anh
Hay mờ đục đã héo vành trăng nghiêngl
Bờ môi thắm nụ tình riêng
Một thời mọng đỏ còn viền dấu son?
Băng qua suối rộng thung dài
Hẹn cùng anh xuống Khau Vai tự tình.
Mong tìm lại tháng ngày xanh
Lời xưa ước hẹn giờ thành ước mơ.
Khôn ngoan tới mức dại khờ
Mình thương nhau thế sao giờ xa xôi.