Đài sen gột sạch kiếp oan
Kính Tâm hoá Phật vẹn toàn tâm linh.
Tay em múa, mắt đưa tình
Trống nâng tiếng hát thậm thình hồn tôi
Màn nhung đã khép lại rồi
Tìm em tôi niệm liên hồi... Nam mô...
Sợi buồn chen với sợi vui
Dệt thành tấm thiếp em tôi lấy chồng
Nhà lầu đệm mút chăn lông
Nhà tranh vách đất phải lòng chõng tre
Gió rung cau rụng đầu hè
Lại đem sương muối về che giàn trầu
Xa quê mấy chục năm trời
Mà ta chẳng hết là Người Nhà quê
Vẫn thèm tiếng sáo triền đê
Tiếng gà cục tác trưa hè nắng thơm
Thèm cay nồng khói rạ rơm
Bụi tro lấm đượm bát cơm ngày mùa
Chiều nghiêng một thoáng xanh mơ
Mắt em mang cả hồn thơ ta về
Giọt thời gian gõ lê thê
Gọi em trong gió ươm thề mưa ngâu
Tim vang em bước qua cầu
Nửa mang tiếc nhớ nửa sầu cung mây
Tôi là tôi chẳng giống ai
Đêm ngày tôi vẫn miệt mài với thơ
Ngắm cành hoa đẹp ngẩn ngơ
Nhìn hoàng hôn tím thẩn thờ ngày qua.
Tôi không muốn nói gần xa
Nghĩ sao nói vậy thật thà chân quê.