Chủ nhật, 20/09/2026,

Thõng chân khoả nước ao làng Lá sen đội nắng, rơm vàng che mưa Tiếng cuốc trốn nắng vườn thưa Bìm bịp vỗ cánh gọi trưa nước ròng Đàn cò đón cá triền sông Một hàng nón trắng bắc cong bóng cầu
Lá vàng xao xác thu hoang Lá xanh trở lại mơ màng cõi xuân Câu thơ quen thói hồng trần Buồn vui pha trộn trăm phần dứt day... Nhớ quê thơm ngọn gió đầy Cỏ hoa vương bóng khói mây lượn lờ
Gió mây hiu hắt trời xanh Em như chiếc lá trên cành run run Dõi theo đôi mắt huyền nhung Thấy màu nắng nhạt bám song vai gầy. Niềm xưa một nỗi tràn đầy Người đây cảnh cũ mà nay rầu lòng
Nắng trưa rán nổ mái nhà Tiếng chim gọi bạn diết da sau vườn Ve gào rách cả đường thôn Con tim thắc thỏm bồn chồn nhớ ai Nhớ thời rễ sắn ri khoai Gió Lào quạt cháy đồng ngoài đồng trên
Đẹp ngây ngất, đến tần ngần Đẹp buông tiếng sét vườn xuân ái tình Thiên thần ngơ ngẩn nét xinh Đem mây về ghép dáng hình em tôi Đồng tiền má lúm, mây trôi Cười tươi ánh mắt, đôi môi thật lành
Ngoài trời mưa thả, sầu đong Còn ta thức trắng đem lòng nhớ thương... Tình không biên giới lẽ thường Chồng con bận bịu, vẫn dường nhớ chăng? Đêm về hú gió, gọi trăng Yêu rằng muôn kiếp, tình rằng luyến thương
Lục bát có thể bán buôn Bán trời cho đất, bán buồn cho mây Mang đêm cầm nợ ban ngày Thế câu lục bát mà vay phận mình
Thương con, mẹ phải thắt lòng Một mình, một gánh, quê chồng long đong… Mẹ như cái vạc, cái nông Tảo tần, khuya sớm bờ sông, đồng chiều Chân gầy, bước mẹ liêu xiêu Hai vai nặng gánh bao nhiêu đoạn trường. Con đi trăm lối ngàn phương Nào quên dáng mẹ bên đường xanh xao
Đợi đêm em mới rời cành Bởi không nỡ thấy cỏ xanh dập vùi Dung nhan mỗi nét mỗi người Em xù xì bởi tại trời ghét ghen Chợ đời lẫn lộn trắng đen Đố ai dám lấn, dám chen em nào
Anh ngồi trước gió phong phanh Thương em xứ ấy mỏng manh tháng ngày Mùa xuân bóng đã hao gầy Dáng sương, vóc nắng xanh đầy nét đau!
Nhớ ngày đông ấy đã xa Cũng mùa cây cải nở hoa khắp đồng Em ngồi giặt áo bên sông Mây bay soi bóng, nước trong in hình. Ai qua bắc nhịp cầu tình Sợi tơ duyên phận nối mình với ta Lời yêu rạo rực màu hoa Trăm năm thề chẳng phôi pha sắc vàng.
Tim non vướng sơị tơ hồng* Sao em để lại, nâu sồng em mang? Cửa thiền có nhẹ đa đoan Tuổi xuân sao để gió mang về giời? Lá đa che nửa nụ cười Em ngồi đếm hạt mưa rơi sân chùa.
Trước tiên Trước Trang [1069 ,1070 ,1071 ,1072 ,1073 ,1074 ,1075 ,1076 ,1077, 1078 ,1079 ,1080 ] Tiếp  Cuối cùng