Đừng bắt em làm người tình
Gió mùa gọi nắng ẩn mình vào đông
Đêm dài người có hay không
Tim em thấp thỏm chờ mong anh về
Đừng bắt em với hoang mê
Sương ngoài song cửa buốt tê dại hồn
Tầm tầm trời đổ mưa ngâu
Tiền vàng cột chặt nỗi đau của mình
Anh ơi! Một kiếp phù sinh
Đốt cho anh cả mối tình tàn tro.
Sông sâu chìm nửa con đò
Em làm cây nóc mà lo suốt đời
Tìm đâu ra nữa mà tìm
Một miền ký ức đã chìm trong mơ
Tìm làm chi cái vu vơ
Đánh rơi từ thuở dại khờ còn đâu.
Gập ghềnh mỗi bước nông sâu
Gửi vào Lục bát đôi câu thật lòng