Mê nhau củ ấu... tròn vo
Ghét, yêu, thù hận, nhỏ to... do mình
Đời người quy luật tử, sinh?
Riêng, chung thành bại duyên tình thế thôi?
Gánh buồn đi lấp bể Đông
Sóng chênh chao sóng, thuyền không bến thuyền
Gánh buồn đi trốn nẻo quên
Gặp cơn gió nhớ lay miền xót xa
Trăng vàng lạc lõng phố đêm
Lá rơi gió bụi cuốn trên mặt đường
Hoa nhài lẩn khuất mờ sương
Nhoáng song cửa sắt đứng buồn lạnh tanh
Đỏ đen, được mất… thị thành
Tiếng rao đơn độc cũng đành bâng quơ...
Vấn vương khói. Vấn vương sương
Vấn vương nhớ. Vấn vương thương. Bắc Hà!
Cao nguyên trắng mận tam hoa
Chiều xanh mái phố, nếp nhà rêu phong
Rừng hoa hò hẹn bầy ong
Suối trong ru mảnh trăng cong cuối trời...
câu vọng cổ thức - cựa mình
xàng xê rớt nhịp mái đình sũng mưa
ướt bao nhiêu?
lạnh mấy mùa!
em cưu mang gió trời lùa bão giông
Mẹ về câu chữ vàng son
Chẳng bằng vàng nắng vại tương đứng vườn
Xanh gì xanh cỏ ngọn nguồn
Chẳng bằng xanh tiếng… Mẹ thương chúng mày!
Trăng vàng vàng xửa vàng xưa
Bán trăng chưa được người chưa chịu về
Chợ trăng biệt bóng người yêu
Lời rao sải cánh phiêu diêu mây trời
Bất ngờ một lá trăng rơi
Y như số phận con người chao qua
Người đời chi có mấy ngàn
Phần vui người lấy, bẽ bàng phần em
Tốt thì buông mấy lời khen
Còn không suồng sã mà xem, mà cười…
Cũng là sinh kế cả thôi
Mặt giày thì bóng, mặt người thì nhăn
Chao ôi trời lẻ cánh diều
Gió đâu thổi quắt một chiều xa quê
Nhớ mong ríu bước ngày về
Mặt người còn nhọ khói xe bụi tàu
Chao ôi mỗi bước cơ cầu
Không hay lấm nửa mái đầu gió sương!
Cất sách, gác bút, rời trường
Dấn thân tuyến lửa bám đường, thông xe
Bởi say trọ trẽ, giọng quê
Những tình tia chớp hẹn thề tìm nhau…
Truông Bồn sáng ấy thương đau
Bình minh vừa rạng phía đầu trời đông