Cỏ may vương lối bờ đê
Găm vào nay, chạm lời thề ngày xưa
Nhuốm lời - tội nghiệp nắng mưa
Khô lên ướt xuống vẫn chưa bền lời
Hình em dọc suốt quãng đời
Gừng cay muối mặn... cho người say nhau
Hôm nay xuân đã tưng bừng
Sang thăm, anh đứng ngập ngừng bờ ao…
Em ra đon đả lời chào:
-"Kìa anh, sao cứ như vào nhà ai"
-"Ghét người thù đến là dai
Tưởng không thương nữa, tưởng phai tấm tình".
Là khi nỗi nhớ bấp bênh
Là khi mây trắng bồng bềnh trên cao
Là khi đêm có nhiều sao
Khi trưa có nắng rơi vào cô liêu
Khi cơn gió thổi qua chiều
Khi trời thôn thức nhỏ nhiều hạt mưa
Nghìn đời vậy đó mà thôi,
Tình người, tình đất không rời lúa khoai.
Cáu màu nhuộm đỏ chân ai,
Giẫm lên mặt ruộng nước sôi sục bùn?
Thóc tăng nên lưỡi cuốc cùn,
Mồ hôi nước mắt chảy mòn thịt da.
Nhâm nhi chén rượu một mình
Người thân lúc nhạt, người tình lúc suông.
Thôi đành, uống với tiếng chuông
Nỗi niềm riêng, nỗi vấn vương ngàn đời.
Giọt hương hẹn một chân trời
Giọt đau đáu một ngôi người để trao.
Nắng xui trăng tạt ngang chiều
Để đêm uất nghẹn bao điều bão dông
Nhát dao chém giữa thinh không
Được - thua vuốt mắt giữa dòng thế nhân...
Bây giờ lửa đã lụi dần
Khơi chi tro bụi làm lầm mắt nhau
Nhớ nhung khao khát đợi chờ
Ngẩn ngơ với gió, hững hờ với trăng...
Gặp nhau giờ đã muộn màng
Anh về bến đợi, thuyền sang sông rồi.
Giá mà ngày ấy, anh ơi!
Ra đi anh ngỏ một lời cùng em...