Xa quê mấy chục năm trời
Mà ta chẳng hết là Người Nhà quê
Vẫn thèm tiếng sáo triền đê
Tiếng gà cục tác trưa hè nắng thơm
Thèm cay nồng khói rạ rơm
Bụi tro lấm đượm bát cơm ngày mùa
Chiều nghiêng một thoáng xanh mơ
Mắt em mang cả hồn thơ ta về
Giọt thời gian gõ lê thê
Gọi em trong gió ươm thề mưa ngâu
Tim vang em bước qua cầu
Nửa mang tiếc nhớ nửa sầu cung mây
Tôi là tôi chẳng giống ai
Đêm ngày tôi vẫn miệt mài với thơ
Ngắm cành hoa đẹp ngẩn ngơ
Nhìn hoàng hôn tím thẩn thờ ngày qua.
Tôi không muốn nói gần xa
Nghĩ sao nói vậy thật thà chân quê.
Chỉ còn một tiếng nữa thôi
Chỉ còn nửa tiếng đứng ngồi bên em
Chỉ còn mấy phút gần thêm
Rồi ngày thăm thẳm rồi đêm mịt mùng
Rồi ra toàn những nhớ nhung
Rồi ra toàn những tận cùng chiêm bao
Sớm nay là cái sớm nào
Gần nhau thân thuộc đã bao nhiêu lần
Quê em giữa ngã ba sông
Kiến Giang, Nhật Lệ gió lồng lộng mây
Sông ôm làng tựa vòng tay
Đò neo chân sóng hây hây má chiều.
Gió đồng ngan ngát hương yêu
Bờ vai nà nõn phì nhiêu mắt người
Tiễn em gái út qua cầu
Chị về nén chặt trái đau riêng mình
Giường đơn rộng đến thông thênh
Mái hiên chưa lợp vô tình trời mưa.
Khát khao từ những ngày xưa
Nửa đời chị chửa bao giờ hát ru