MƯỢN

Trương
Cho tôi mượn chút nắng mai
Để đem trộn với vàng phai nắng chiều
Cho tôi mượn chút tình yêu
Hòa cùng sợi tóc điểm nhiều gió sương
Mượn nồng nàn mượn yêu thương
Cho lòng vơi bớt vấn vương đêm về
Và xin mượn mảnh trăng thề
Cho tình đẹp mãi chẳng hề phôi pha...
T.N.C
________________
Tác giả: Trương
Điện thoại: 0903 318188
Email: truongnamchi61@gmail.com
|
MUA...BÁN... Nghèo mua tia nắng ban mai Nghèo mua ra nhớ vào thương Tú Cười NỢ Nợ nhau một chút nắng mai Đọc "Mượn" của tác giả Trương Nam Chi hồn cứ thấy lâng lâng. Rõ là đang buồn, đang cô đơn đấy nhưng tác giả không vì thế mà phiền não, than vãn. Đã rất mạnh mẽ và cả bạo dạn nữa “Mượn tình yêu, mượn nồng nàn…” Mượn tất cả những gì có thể đem lại cho tình mãi đẹp. Ôi! Can đảm mượn như thế thì ai mà nỡ… từ chối không cho mượn nhỉ! Bài thơ bộc lộ cái táo bạo khao khát cháy bỏng yêu thương mà vẫn duyên dáng dịu dàng đến lạ. Cảm ơn tác giả đã đem trình làng lục bát một bài thơ hay. Nhưng “Mượn” rồi, vui rồi thì nhớ… “Trả” nha tác giả, chứ thiếu nợ tình thì vương sầu khổ cả đời đó. Xin tặng tác giả bài họa “ Trả”
TRẢ Trả ai tình thuở ban mai Trả ai lời hứa chưa phai mỗi chiều Trả ai cơn sóng say yêu Trả ai nước mắt mặn nhiều đêm sương Trả ai cháy bỏng nhớ thương Trả ai hồn mải bốn phương chẳng về Trả ai trọn một câu thề Trả xong gượng nhoẻn cười hề lại pha… Vũ Thiên Kiều Này đây nửa chút nắng vàng Này đây nửa mảnh trăng ngàn yêu thương Cho ai mượn, bớt vấn vương Cho ai mượn, vượt gió sương nắng chiều Ồ! Không cho mượn tình yêu Ồ! Không trả kịp nửa chiều sương pha Bài thơ rất hay với cái tình nồng đậm của tuổi nắng phai mà tuổi trẻ không có được. Cảm ơn bạn Trương Nam Chi. Xin tiếp lời bác Phạm Minh Giắng đùa vui một tí trên thi đàn, bác có đồng ý không ạ? có gì bác thể tất cho nhé. Bác Giắng là bác Giắng ơi BẤT DIỆT Lạ chi khi bóng xế chiều Ngẩn ngơ sờ lại sợi yêu ban đầu. Thập thò trước miệng lỗ sâu Lửa tình xưa bốc...cho đầu lại xanh. Phạm Minh Giắng |