
Nguyễn Bá Phiếu
Một chiều nắm lại tay cha
Vết chai sần bỗng cứa cà lòng con.
Bàn tay cày cuốc đã mòn
Bàn tay vun xới cho con thành người.
Rồi con đi khắp phương trời
Lợi danh kiếm đủ một đời ấm êm.
Giật mình chiếc lá bên thềm vừa rơi.
N.B.P
______________________
Tác giả Nguyễn Bá Phiếu (An Giang)
Email: nbaphieu@gmail.com
Điện thoại: 0919.090 618
|
Một bài thơ hay không phai vì câu từ nủa nó mà chính là tấm lòng và cảm nhận của một người con. cách nhìn của tác giả sâu sắc, tâm sự của một người con thấy cảnh cha đã già ma nhìn lại thấy sự hi sinh của cha giành cho con là vo bờ bến. em cảm on thầy vì bài viết này, khi đọc xong em như muốn khóc thật to chạy đến bên cha om chầm lấy cha em mà thôi. thật sự suốt cuộc đời cha mẹ đã cho em quá nhiều, mà em chưa đền đáp được gì cho cha mẹ cả chợt nhìn lại tóc mẹ bạc nhiều hơn, em chợt lo sợ một mai như chiếc lá kia sẽ bỏ cành mà đi không báo trước em phải làm sao đây... Nghe xong như cắt trong lòng Đọc thơ bổng thấy cồn cao
Cảm ơn Thầy có bài thơ hay thật xúc động
Một chiều nắm lại tay cha Rất hay! Nhận ra điều giản dị khi chưa muộn! Đó là tình thương vô hạn của con với cha! NHỚ CHA Cả đời mưa nắng gió sương
Rất vui và xúc động trước sự đồng cảm của các tác giả ở mọi miền về bài thơ Tay Cha của tôi. Tôi càng hiểu thêm rằng những câu thơ chân thành bao giờ cũng có sức lay động tâm hồn. Không có gì vui khi nhận được sự quan tâm, chia sẻ của mọi người.
Xin trân trọng và cảm ơn gia đình Lucbat.com. Cảm ơn nhà thơ Nguyễn Bá Phiếu đã cho thưởng thức một bài thơ hay về công lao to lớn của đấng sinh thành , xin hoà cùng tác giả bài : Công cha Bao năm cha đã đi xa Hằng đêm con nhớ bóng cha thuở nào Nhà nghèo rau cháo lao đao Vay tiền, vay gạo con nào biết đâu Tháng ngày lam lũ đồng sâu Thân gầy cha phải thay trâu kéo cày Mong sao áo đủ, cơm đầy Cai nghèo níu kéo đến ngày cha đi... Lời cha con mãi khắc ghi Muốn không nghèo khó con thì học chăm Việc làm chịu khó siêng năng Kiệm cần đời mới có chăng thoát nghèo Nhà ta hết cảnh gieo neo Gương cha cần kiệm con theo suốt đời Lấy gì đong hết mồ hôi Của cha nhỏ xuống cho đời con xanh . Nguyễn Quang Huỳnh Sinh ra trong thời kỳ đất nước chiến tranh nghèo khổ, chắc có nhiều người đồng cảnh ngộ với bạn, riêng tôi không khác, xin được cùng chia sẻ; chỉ có ít câu thơ lục bát mà bạn đã làm cho người đọc cảm xúc được hết công lao to lớn của đấng sinh thành; xin có lời khen tác giả Nguyễn Bá Phiếu. Nhớ cha Kiếp đời nghèo khó của cha, Nay cha yên phận về trời, Bảo Long Bàn tay cha chai sạn cùng năm tháng. Bài thơ gợi lại hình ảnh người cha tảo tần ngày ngày, với niềm mong ước thật giản đơn. HN xin khắc lại hình ảnh người cha dưới một cách nhìn khác: Bên đời Chiều nay nghe lá thu rơi Ngoài trời mưa đổ cơn giông Áo người ướt đẫm sương khuya Bố mong con học nên người Lòng sông đâu sánh ơn người HN<25-3-2010> Công cha Thơ hay rất khó đếm đo, Đọc đi đọc lại vẫn mê, Mong anh góp sức cho đời, TAY CHA Cả đời vòng rộng tay cha, Tháng năm sỏi đá chai mòn, Dẫu đi cuối đất cùng trời, Với cha con mãi yếu mềm, Trần Mạnh Tuân CẢM TÁC Không lần được nắm tay cha Phạm Minh Giắng Cảm nhận bài Tay Cha của tác giả Nguyễn Bá Phiếu. Một chiều nắm lại tay cha Vết chai sần bỗng cứa cà lòng con. Bàn tay cày cuốc đã mòn Bàn tay vun xới cho con thành người. Rồi con đi khắp phương trời Lợi danh kiếm đủ một đời ấm êm. Giật mình chiếc lá bên thềm vừa rơi. N.B.P Rất vui vì gặp lại tác giả Nguyễn Bá Phiếu trong bài thơ Tay Cha. Tôi đọc đi đọc lại nhiều lần bài thơ, mặc dù bài thơ ngắn chỉ có 8 câu thôi, lòng tôi cứ bồi hồi, bởi cái hồn của bài thơ như đồng cảm cùng tôi, hình ảnh người cha già sau bao nhiêu năm vật lộn mưu sinh với đời bằng đủ thứ nghề để sống để tồn tại chẳng những với bản thân mình, mà còn với gia đình và cả một đàn con đi qua bao nhiêu gian khổ nhọc nhằn... để rồi chợt một chiều ta mới nhận ra, phát hiện ra điều: Một chiều nắm lại tay cha Vết chai sần bỗng cứa cà lòng con. Tác giả thật khéo léo lắm sao, không hề nhắc kể đến một lời về nỗi khó nhọc gian nan người cha từng qua, mà chỉ mượn hình ảnh "Vết chai sần" trên bàn tay cha thôi đủ cho chúng ta cảm được bao điều cần nói. Công lao người cha được nhắc đến thật tài tình, không cần phải so với "Núi Thái Sơn" người đọc vẫn cảm nhận được "Vết sần" kia đáng giá to lớn biết nhường nào với sự lớn lên và trưởng thành của những người con: Bàn tay cày cuốc đã mòn Bàn tay vun xới cho con thành người. ... Rồi con đi khắp phương trời Lợi danh kiếm đủ một đời ấm êm. Vâng. Cho dù đã trưởng thành đã vào đời trên bao bậc thang thăng trầm cuộc sống, có người đã dạt tới những dỉnh vinh quanh danh lợi của đời... kể cả khi đã trở thành những người cha, người mẹ, chúng ta mới giật mình nghĩ về đấng sinh thành mình. Ông bà ta cũng thường nói: " có nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ" quả không sai. Để rồi chiều nay "Một chiều nắm lại tay cha Vết chai sần bỗng cứa cà lòng con" khi con đủ cảm nhận được, hiểu được ngọn nguồn ơn nghĩa sinh thành thì đâu có còn nhiều đâu dịp được báo đáp ân tình cao dày kia nữa: Giật mình chiếc lá bên thềm vừa rơi. Vẫn biết rồi cũng đến ngày ấy, cái qui luật muôn đời sinh tử nào có ai cãi được mệnh trời. Nhưng tôi vẫn bàng hoàng, vẫn rất đau, vẫn như muốn níu lại cho mình "chiếc lá" phải rơi kia. Thú thật khi đọc 2 câu thơ cuối của tác giả Nguyễn Bá Phiếu sự đồng cảm với tác phẩm và tình cảm riêng tư, tôi đã nhòe lệ khi nghĩ về đấng sinh thành mình không còn nữa. Xin cảm ơn tác giả Nguyễn Bá Phiếu đã cho tôi được đọc bài thơ thật hay và những điều cảm nhận đến xúc động này. Tôi tin rằng bạn hữu khi đọc bài thơ cũng sẽ có những cảm nhận thật ấn tượng về bài thơ như tôi. Xin chia sẻ cùng TG Nguyễn Bá Phiếu. Lê Minh Dung |