Mượn anh một bóng trăng ngà
Mượn con tim đã nhạt nhoà hương xuân
Mượn đời chìm nổi bao lần
Mượn tâm tình lắm tần ngần, xót xa.
Mượn hư hao, mượn phôi pha
Chông chênh giữa những phong ba cõi đời
Bến tâm linh chẳng có vàng
Bao nhiêu lời nguyện khói mang lên trời
Tưởng rằng chỉ một mình tôi
Nào ngờ em cũng theo người qua đây
Gió luồn lạnh buốt đôi tay
Chạm cô đơn tiếc những ngày xuân xưa
Gần nhau mấy giậu mồng tơi
Mà xa quá nửa cuộc đời long đong
Bóng hình anh giấu trong lòng
Ba nhăm năm lẻ vẫn không phai mờ
Men tình ủ chín vần thơ
Gieo thành ý tứ thẫn thờ con tim
Người ta đi lễ cầu may
Còn tôi đi lễ mượn vay nụ cười
Tìm trong xuân sắc xinh tươi
Môi hoa mắt lá nụ cười trẻ trung...
Người ta cầu lộc không cùng
Còn tôi mê mải với vùng miên man
Phận người một kiếp đa đoan
Con đò đã lỡ sang ngang, giữa dòng
Sông sâu, gió cả, sóng cồn
Một thân gái mấy dăm trường ai hay.
Đường xa nặng gánh hai vai
Cuộc đời với những nợ vay còn nhiều
Để không còn những khổ đau
Của bấy lâu đã vò nhàu con tim.
Anh đi là để lặng im
Chơi trò cút bắt trốn tìm gì đâu?
Tưởng về chốn ấy ở lâu
Ai ngờ mỗi phút mỗi sầu... nhớ em.
Mây giăng ải bắc cao vời
Nàng Tô trót đợi một người vô tâm
Ta đây, hai kẻ lần thần
Nâng ly quan ải nhìn nhân gian cười…
Này ly, lang bạt nổi trôi
Bể dâu sấp ngửa, nửa đời long đong.