Thứ bảy, 20/06/2026,

Chiều thu man mác tình buồn Sông thu dòng nước từ nguồn chảy ra Trăng thu bảng lảng nhạt nhòa Gió thu cành trúc là đà ngoài hiên.
Xuân còn mấy nỗi cỏn con Phù dung giăng ngõ véo von bóng người Phấn son ngày ấy đã lười Hoa kia đã nhạt, hương trời phôi phai
Cuối nguồn ngọn gió thông thênh Chiều bên bóng núi mênh mênh tháng ngày U mê một thuở tình say Chìm sâu mắt tiếc ai hay để chờ
Vạt lòng ai gói bùa yêu Mà mê... bóng ngọc, mà phiêu... dáng ngà Em về giọt nhớ chia ba Sương giăng ký ức la đà còn phơi Mây ngàn... gió núi... chiều rơi Còn xôn xao khúc không lời... mắt ai!
Việc to việc nhỏ trên đời Vợ tôi vai gánh cả trời gió to Suốt đời chẳng thiết phấn tô Trong ngoài yên ấm, mong cho bằng người Vợ tôi chân đất ở đời Tấm lòng thơm thảo, mấy người biết cho
Đất hồng mỗi bước em qua Bao nhiêu cây lá quanh nhà hồng theo Mỗi lời là một thương yêu Lọc qua cay đắng, trong veo tiếng cười
Đâu rồi tà áo tứ thân Đâu rồi câu hát trống quân đầu trò Hội làng vẫn tiếng reo hò Những người khiêng kiệu bây giờ ở đâu Đầu đình vẫn thắm hoa ngâu Cho ai yếm thắm múc gầu nước trong
Dẫu chia ly, những âu sầu, Hơn lời đã nói, dãi dầu… mãi yêu. Tháng năm thay đổi bao điều, Ngọt ngào còn mãi thật nhiều trong ta. Vòng tay ôm riết… rồi xa… Mong manh sương khói biết là về đâu?
Sóng xô tung bọt trắng bờ Con còng ngơ ngác như chờ đợi ai Biết em Ninh Chữ lâu rồi Mà nay mới gặp mặt người yêu thương
Tóc sương xao xác heo may Xin thong thả dưới vòm cây vườn Người Thăng Long đợi mẹ lâu rồi Ngàn năm xin mẹ lượng trời bao dung
Bây giờ trầu chẳng bén cau Lắt lay nỗi nhớ héo nhàu thời gian. Có người nặng nợ trần gian Tay cầm chổi quét ruột gan rối bời Hoàng hôn nhuộm đỏ chân trời Để cô đơn chiếc lá rơi… chiều buồn.
Lia con mắt nhớ dài thêm Anh ngồi lọt thỏm giữa miền cô đơn Mong em đến trước nỗi buồn Để cho mây gió tủi hờn trốn đi! Ngàn năm chảy hội kinh kì Em cô Tấm thắm lo gì chả duyên…
Trước tiên Trước Trang [1021 ,1022 ,1023, 1024 ,1025 ,1026 ,1027 ,1028 ,1029 ,1030 ,1031 ,1032 ] Tiếp  Cuối cùng