NGƯỜI HÀNG XÓM
Lương Thế Hùng
Có người hàng xóm quét sân
Chổi đưa sao cứ phân vân ngập ngừng?
Mắt buồn vô định dửng dưng
Làm cho chổi quét nửa chừng…vì ai?
Góc sân lạnh lẽo u hoài
Xạc xào lá rụng vàng phai nắng chiều.
Trái tim chất nặng chữ yêu
Nghiêng nghiêng bóng ngả liêu xiêu vai gầy.
Trót đa mang hết kiếp này
Chữ tình đi lạc từ ngày gặp nhau.
Bây giờ trầu chẳng bén cau
Lắt lay nỗi nhớ héo nhàu thời gian.
Có người nặng nợ trần gian
Hoàng hôn nhuộm đỏ chân trời
Để cô đơn chiếc lá rơi… chiều buồn.
L.T.H
--------------------------------------
Tác giả Lương Thế Hùng - Vĩnh Tường - Vĩnh Phúc
Email : cuonggiang8952@yahoo.com.vn
|
TẠI MÌNH...
Trách người ta... hãy trách mình Tại sao trồng gốc đùng đình làm chi Xuân xanh cũng chỉ có thì Quả chua mang tặng làm gì ai ăn ? Tại mình rào dậu ngăn sân Còn mong hàng xóm xa gần sớm hôm ! Nói ra thêm lắm chuyện buồn Cả đời trông ngóng mỏi mòn ....xót xa ! Phạm Tự Chúc tác giả Lương Thế Hùng nhiều niềm vui, bài thơ thể hiện sự đồng cảm sâu sắc với...người hàng xóm. |