Hoa xưa nở đóa vô thường
Người xưa hóa gió muôn phương mất rồi
Từng chuyến xe ngựa qua đồi
Đến nhân gian chở mấy lời biệt ly
Khóc mà chi hát mà chi
Nhớ nhau được mấy xuân thì rồi quên?
Hôn môi xa gió lạnh lùa
Tựa vai gần vẫn còn chưa ấm lời
Ừ thương, thương lắm. Đã rồi...
Cỏ lau trắng lịm lưng trời phôi pha
Người đi gót mộng nhạt nhòa
Dấu in chát đắng giữa thật thà đau
Vẫn là em. Một bóng hình
Vẫn là anh. Vẫn… một mình anh thôi
Pha sương bạc nửa cuộc đời
Mây len tóc nửa nụ cười xót xa
Lối chiều xưa dáng em qua
Áng mây nghiêng gió nhạt nhòa bóng cây
Khắc tên vào ngã ba cây
Nắng nghiêng kẽ lá lấp đầy tiếng chim
Chèo đôi quẫy nước đi tìm
Câu thơ hò hẹn nổi chìm nơi đâu?
Mạn đò vỗ sóng chiêm bao
Chở xa xôi để chênh chao một thời