THƠ VIẾT Ở NGÕ VĂN CHƯƠNG

Bành Thanh Bần
Kính tặng Nhà văn Sơn Tùng
Chiều nay tôi đến thăm anh
Lách trong mùi cá nồng tanh...
ngõ nghèo
Tôi vào mùi cũng ùa theo
Thương anh nằm đó...
trong veo ánh nhìn
Phòng văn - tri thức cổ kim
Bôn ba muôn nẻo kiếm tìm ngày xa…
“Búp sen xanh”*
Một đài hoa!
Bật lên từ góc gian nhà này ư?
Đói nghèo, bệnh tật… suy tư…
Theo anh cho đến bây chừ, anh ơi?
Kiếp văn vận với kiếp người!
Anh còn trăn trở với đời không anh?
Anh là một búp sen xanh
“Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”
14/4/2011
B.T.B
* Tên một tác phẩm của Nhà văn Sơn Tùng
________________________________
Tác giả Bành Thanh Bần. Hội viên HNVHN
Điện thoại:0913297236
Email:banhthanhban@gmail.com
|
Bác Bần thật tài văn chương Nhiều người đọc "Búp sen xanh" của nhà văn Sơn Tùng không thể cầm được nước mắt trước những chi tiết sinh động về Chủ Tịch Hồ Chí Minh lúc thiếu thời, cảm phục phẩm chất và tài năng của nhà văn, xin chia sẻ cùng nhà thơ Bành Thanh Bần: Văn chương trả nghĩa cho đời TRONG VEO Từ câu " anh là một búp sen xanh " . Đồng cảm cùng nhà thơ Bành Thanh Bần .
"Thơ viết ở ngõ văn chương"
Bài thơ viết với cảm xúc thật đậm đà vè tình bạn với cái nhìn của tôi. Có thể nói trước đến nay, hể nói đến nhà văn, nhà báo nhà giáo bằng nhà nghèo. Bởi họ là những người làm công việc không thể thu lợi nhuận nhiều. Chủ yếu là lo cho xã hội cho con người nên họ rất nghèo. Mặt khác bỏi họ là người sống thanh bạch, không vì đồng tiền. Chiều nay tôi đến thăm anh Lách trong mùi cá nồng tanh... ngõ nghèo Người bạn (là tác giả) đến thăm bạn mình vào thời gian buổi chiều. Không gian là ngõ nghèo . Ở đó có một người bạn già quanh năm bệnh tật sống trong gian nhà nhỏ và luôn ô nhiễm bởi đó là một xóm nghèo. Nhưng nơi đó cũng chính là nơi ra đời của những tác phẩn hay, để đời. Đó là :Phòng văn - Tri thức kim cổ" Kiếp văn vận với kiếp người! Anh còn trăn trở với đời không anh? Anh là một búp sen xanh “Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn” Trong cuộc sống ngày nay. Một số nhà văn nhà thơ muốn làm giàu không phải là chuyện khó. Nếu họ đánh mất phẩm chất của mình. Nhưng Nhà văn (người bạn) trong bài là một bông sen ngát hương. Không bị cái nhơ nhuốc xấu xa của xã hội làm ông đánh mất chính mình. Ông vãn giữ được khí tiết của một nhà văn chân chính. Và có thể nói thêm trong bài thơ này cái tình bạn cao cả vượt lên trên vật chất. họ vẫn đến thăm nhau vẫn nghĩ về nhau, ca ngợi nhau. Đó chính là cái nhân văn cao cả của bài thơ. Ở bài thơ này còn rất nhiều cái hay. Nhưng do thời gian nên không thể nói hết được mong tác giả thông cảm) |