Mai này không được gần nhau
Nỗi đau có vỡ vụn sau tiếng cười
Bình minh nắng có hồng tươi
Có còn sánh bước bên người phố đông?
Con gầy như dẻ mạ non
Mẹ ru gió bấc vo tròn khổ đau!
Sông Chanh nước chảy qua cầu
Tuổi thơ lam lũ lẫn màu phù xa.
Lớn lên giữa đất quê nhà
Hai em còn nhỏ, bóng bà quạnh hưu
Trở về bến cũ sông xưa,
Con đò khua nước ngẩn ngơ giữa dòng.
Sợ tan mất dải lụa hồng
Mây chiều in bóng dòng sông lững lờ.
Nhà em tôi đến đã say
Say màu xanh thắm say ai má hồng
Má hồng em đánh phải không?
Không đâu má ửng từ đồng ửng vô