Dừa xanh vọng tiếng ru hời
Vành nôi mái rạ nên người dặm xa
Một thời lừng lẫy Đống Đa
Tây Sơn Tam kiệt sáng loà sử xanh.
Ruộng vườn nắng đổ long lanh
Văn nhân tướng lĩnh nên danh lưu truyền
Rượu Bàu Đá choáng hơi men
Tri giao bằng hữu khắp miền gần xa.
Con tim bỗng hóa trơ lì Trời xanh mây tím li bì trên cao Tự nhiên cứ thấy làm sao Tự nhiên chỉ ước mưa rào tuôn rơi Cuốn đi bao nỗi chơi vơi Rửa trôi ngàn mối bời bời trong tim
Em ơi trăng đã xế rồi
Như ta đã trót một thời trẻ trai
Một xưa đời trĩu hai vai
Vuốt xuôi vầng ngực nhẹ đôi núi bồng
Một nay chạm nửa trái hồng
Mà tay đã nghẹn, mà lòng đã xơ
Vết đau tường gạch xót xa
Tiếng chuông tịnh độ ngân nga mỏi mòn
Lịm màu nức nở hoàng hôn
Le the sợi nắng ngọ môn sen gầy
Chiều ru ngàn giấc vơi đầy
Vô thường tấc đất chốn này gởi trao
Ở quê mẹ cũng đi cày
Dầm mưa dãi nắng bàn tay tảo tần
Tiếng gà gáy giục canh tàn
Mẹ đi chìm giữa bao làn sương bay....
Nắng lưng cây trọn buổi cày
Dòng mương đổ bóng vai gầy lặng yên
Thả trâu bên vệ cỏ mềm
Xóm mùa đông lạnh hắt hiu
Lửa rơm ấm buổi cơm chiều có nhau
…Tóc em giờ đã nhạt màu!
Thanh xuân thủa ấy - tình đầu cho tôi
Mùa đông kỷ niệm xa xôi
Môi hôn còn ấm nụ cười mến thương
Môi hồng áo lụa sang sông
Bỏ bờ tre, bỏ cánh đồng tuổi thơ
Em về nuôi những giấc mơ
Mướt xanh tóc óng bây giờ rối ran
Hồng tươi đổi lấy võ vàng
Em ngồi vá víu lỡ làng làm khuây
Tiếc thương đong những vơi đầy
Gạn trong nước mắt khóc ngày dở dang
Ta viền mộng giữa đêm hoang
Tương tư trầm mặc trăng loang bóng cầu
Tin nhau từ buổi hẹn đầu
Lối về hoa ngát hương trầu thơm chân
Tháng năm giấu cất ngại ngần
Tiếng yêu chưa thốt nợ trần con tim
Mến màu tím biếc hoa sim
Càng buồn phương lẻ mỏi tìm người xưa
Trời gieo những hạt cơ cầu
Hờn ghen một chút nhiệm màu mưa xuân
Bây giờ chắc mẹ đang mong
Hàng bông vạn thọ chờ chong hoa mừng
Đồng làng xanh ngọn non mưng
Lúa thì dậy mẫy dễ chừng tảo hôn