TÌNH NGƯỜI TÌNH ĐẤT

Phạm Ánh
Chồi xanh từ nỗi khô cằn
Quê tôi đất cát mà trăng tơ vàng
Vọng phu hoá đá thời gian
Núi non thắm đượm nghĩa nhân bao đời.
Dừa xanh vọng tiếng ru hời
Vành nôi mái rạ nên người dặm xa
Một thời lừng lẫy Đống Đa
Tây Sơn Tam kiệt sáng loà sử xanh.
Ruộng vườn nắng đổ long lanh
Văn nhân tướng lĩnh nên danh lưu truyền
Rượu Bàu Đá choáng hơi men
Tri giao bằng hữu khắp miền gần xa.
Điệu bài chòi khúc dân ca
“Trăng không đưa gió” thật thà dễ thương
Nôn nao nghe tiếng trống tuồng
“Con Cơ giả dại” dại khôn ở đời.
Cầu Đôi sừng sững Tháp Đôi
Nhớ thương không nỡ lẻ loi một mình
Sông Kôn chở nắng lung linh
Bóng quê trầm mặc nghĩa tình ngược xuôi.
Mênh mông biển hẹn sao trời
Lặng trong ký ức những người con xa
Dáng quê hương dáng ông cha
Tình người tình đất khúc ca khôn cùng.
P.A
_________________
Tác giả Phạm Ánh (Hội VHNT Bình Định)
Email: phamanh_hvn@yahoo.com.vn
|
Bài thơ "Tình người tình đất" của tác giả Phạm Ánh là một bài thơ hay đưa người đọc đến với Bình Định, một mảnh đất khô cắn nhưng tràn đầy sức sống với những rặng dữa xanh ngát,một miền đất đầy nghĩa nhân với những văn nhân, tướng lĩnh anh hùng mà tiêu biểu là anh hùng Nguyễn Huệ.Bình Định còn là một mảnh đất văn hoá với những điệu bài chòi và thể loại nghệ thuật hát tuồng truyền thống.Tác giả đã khéo léo tóm gọn cái tình người tình đất trong hai câu kết: "Dáng quê hương, dáng ông cha/Tình người tình đất khúc ca khôn cùng." Xin cảm ơn tác giả.
Tình người tình đất bao la Gieo mầm .Hạnh phúc... tặng hoa cho đời Câu thơ đốt cháy nửa... Trời ! Tình người tình đất nảy chồi - Xuân sang...!
|