Mượt mà một dải lụa mềm
Vắt ngang sông Hậu đẹp thêm quê mình
Ngỡ ngàng ngắm chiếc cầu xinh
Đèn hoa lấp lánh lung linh giữa trời
Tự hào lắm đất nước ơi
Con đường Nam Bắc nối lời hôm nay
Người ta bỗng hóa mình ta
Sấp tình yêu, lại ngửa ra vợ chồng
Chắp tay vái cái hư không
Nửa may nửa rủi mở lòng từ bi
Sấp mùa ngả bóng tà huy
Ngửa bàn tay trắng có gì mà đau
Rừng thiêng trổ nhánh cây đời
Tiếng con chim nhỏ buông rơi giọt sầu
Phù hư nở đoá hoang ngâu
Toả hương vận thế rủ nhầu tâm linh
Tròn đêm đối diện với mình
Ngủ trong đồng nội hiển linh quê nhà
Cho em một chút nắng hồng
Để em sưởi ấm mùa Đông đang kề.
Cho em ngọn gió đam mê
Để em buộc lại lời thề năm xưa.
Cho em thêm mấy ngày mưa
Để em gội sạch tình chưa đủ nồng.
Tình yêu nào có xa xôi
Có đâu diêm dúa như lời ngợi ca
Tình yêu giản dị thôi mà
Vừa giáp mặt đã như là trăm năm
Như tơ vàng ứa miệng tằm
Kén đan khin khít nhộng nằm ấm êm
Tình yêu chẳng kể thiệt hơn
Chúng mình bìu ríu mà quên sang, hèn
Hồn thiêng, Cha vãng cõi mây,
Nấm mồ cõi tục, cỏ gầy xác xơ…
Đã lâu không có người thờ,
Hôm nay con cháu xây mồ cho Cha.
Hồn thiêng còn ở đâu xa
Con xin Đức Phật Thích Ca độ về…
Theo em về lại Phú Yên
Mênh mông lúa hát niềm riêng Tuy Hòa
Mơ hồng đỉnh Nhạn xa xa
Em mong manh nắng trong tà áo bay
Rượu đào không nhắp cũng say
Ô hay huyền diệu trăng đầy Sông Ba!
Dấu chân đi khắp mọi miền
Chẳng đâu bằng đất mẹ hiền quê tôi
Cánh cò nghiêng xuống vành nôi
Mùa thu ở lại chiều trôi tím chiều.
Ngõ dài dáng mẹ liêu xiêu
Tóc sương gậy trúc bao điều nhớ quên