Đời nghiêng trượt bến sông trôi
Ngửa niềm tin thấy khoảng trời trắng phau.
Ngỡ mình dò được nông sâu
Mải theo chẳng kịp bắc cầu vượt qua
Ban mai thao thiết tiếng gà
Năm canh khắc khoải quê nhà trong mơ.
Một chiều vắng bóng em thôi
Cho tôi lãng đãng, bồi hồi nhớ quên.
Em là chốn nghỉ bình yên
Hồn tôi neo đậu, giũ phiền muộn đi.
Em là dịu ngọt hồn quê
Trong lành, êm ả bốn bề chim ca
Cảm ơn người đã yêu tôi
Thắp cho môi thắm nụ cười đắm say
Mắt ngời hạnh phúc đong đầy
Mỗi giây được sống, mỗi giây tuyệt vời
Cảm ơn người đã phụ tôi
Mang tin yêu ném giữa đời bao la
Chiều buông con nhện giăng mùng
Tôi và tôi giữa chình chùng thời gian
Chiều đi gió lật từng trang
Gió ơi, gió có chở ngàn tiếng thơ?
Thời gian qua cửa bơ thờ
Sông Hương chảy giữa đôi bờ đục trong
Tôi về dệt lụa bắc cầu
Tắm sông cổ tích, gội đầu ca dao
Nằm nghe cá quẫy dưới ao
Phiêu diêu trong giấc chiêm bao cùng Bờm.
Lội đồng mót hạt lúa thơm
Dâng lên Tiên Tổ bát cơm ngày mùa
Cái thời tóc phủ đầy vai
Gót son, guốc mộc con trai phải lòng
Cái thời hai đứa còn không
Lân la dối mẹ... qua sông hẹn hò
Bây giờ đâu phải ngày xưa
Gót son đã dạn nắng mưa phong trần
Hỏi ai hái ánh sao trời
Đặt vào đôi mắt của người tôi yêu
Để tôi ngơ ngẩn sớm chiều
Ngắm hoài đôi mắt yêu kiều của em?
Ai đem dệt mái tóc mềm
Bằng làn mây ấm êm đềm nghiêng trôi