Chiều buông con nhện giăng mùng
Tôi và tôi giữa chình chùng thời gian
Chiều đi gió lật từng trang
Gió ơi, gió có chở ngàn tiếng thơ?
Thời gian qua cửa bơ thờ
Sông Hương chảy giữa đôi bờ đục trong
Tôi về dệt lụa bắc cầu
Tắm sông cổ tích, gội đầu ca dao
Nằm nghe cá quẫy dưới ao
Phiêu diêu trong giấc chiêm bao cùng Bờm.
Lội đồng mót hạt lúa thơm
Dâng lên Tiên Tổ bát cơm ngày mùa
Cái thời tóc phủ đầy vai
Gót son, guốc mộc con trai phải lòng
Cái thời hai đứa còn không
Lân la dối mẹ... qua sông hẹn hò
Bây giờ đâu phải ngày xưa
Gót son đã dạn nắng mưa phong trần
Hỏi ai hái ánh sao trời
Đặt vào đôi mắt của người tôi yêu
Để tôi ngơ ngẩn sớm chiều
Ngắm hoài đôi mắt yêu kiều của em?
Ai đem dệt mái tóc mềm
Bằng làn mây ấm êm đềm nghiêng trôi
Cánh cò cõng nắng trời xa
Chở luôn nước mắt của cha đi rồi.
Ngày cha...con cứ bồi hồi
Nhớ cha con mãi đầy vơi nỗi niềm.
Tình cha đâu thể dễ quên
Cha là tất cả...trăm miền ước mơ!
Dặn lòng: thôi chẳng gặp nhau
Gặp mà không gặp, rồi đau trăm chiều
Chênh vênh một ít, một nhiều
Một hờn dỗi, một đăm chiêu càng buồn
Trăng còn sau phía hoàng hôn
Đêm xanh giá đến trăng còn lạnh tê