Bóng ta đổ dưới chân ta
Cả đời không bước nổi qua bóng mình
Đèo bòng mãi, bóng vô hình
Bạc đầu mà bóng vô tình vẫn đen
Sinh thời bóng dưới ta trên
Xuôi tay vĩnh viễn bỏ quên bóng người.
Cúi xuống…
cúi xuống
thật gần
Cho môi khẽ chạm, tay lần đan nhau
Em lia cái lúm đồng tiền
Làm đau con mắt làm phiền nhân gian
Xin đừng lúm cái đa mang
Mà sâu cái nắng giữa đàng lạ chưa
Đường lên cầu Dụ mùa xuân
Con đi tìm mộ mấy lần cậu ơi
Thắp hương vái bốn phương trời
Nghĩa trang không một bóng người lặng im
Biết mô mà hỏi mà tìm
Sáu mươi năm dưới im lìm đất sâu
Thời gian phủ bụi cuộc đời
Ba trăm năm nữa ai người tới đây
Có còn nguyên những hàng cây?
Có còn nguyên nữa tường này, nhà kia?
Có còn nguyên nữa tượng bia?
Có bao người khóc sẻ chia kiếp người?
Quê nghèo thiếu mặc đói ăn
Chị ra phố để tảo tần sớm hôm
Từ trong bụi bặm rác rơm
Vẫn hồng lên
Vẫn thảo thơm… gái làng!
Bây giờ sao cứ dửng dưng
Giấy báo đại học nửa mừng nửa lo
Bao năm suy nghĩ đắn đo
Nắng mưa mẹ nhặt cầu cho đồng vàng
Người về với sóng dịu êm
Người vui với những nỗi niềm riêng tư
Còn tôi lại rất ngu ngơ
Không bình yên với vần thơ đọa đày
Mini xã hội là đây
Chiều xô bãi biển đong đầy tiếng tim
Trăng lên hoa sữa thở dài
Đêm thu cuối hỏi lòng ai bẽ bàng
Bước đi từng bước lang thang
Đôi bàn chân mỏi, đôi bàn chân hoang.
Hỏi xem chốn cũ bây giờ
Còn ai vật lộn bến bờ sông quê
Và ai cúi mặt khi về
Những ai ăn cháo rồi chê bát sành