 Nguyễn Thị Xuân Đào - nguyenthixuandao1957@gmail.com - 0905127969 - Liên Chiểu, Đà Nẵng
(Ngày 02/08/2011 6:32:18)
Cảm ơn Thủy Hướng Dương khơi nguồn, tôi cũng xin góp mấy câu:
Muôn nghìn con sóng lao xao
Mà không gột được tanh tao cuộc đời.
Bắc thang lên hỏi ông trời
Cao xanh có tỏ bao người quắt quay?
Trời rằng: Ta chỉ tìm mây
Còn bao nhiêu nỗi đắng cay nhọc nhằn
Đều là việc của nhân gian
Thi nhân "đau đớn", Thi đàn rung chuông!
Nguyễn Thị Xuân Đào
 Trần Mạnh Tuân - tuan_hwru@fulbrightmail.org - 091353 0266 - Hà Nội
(Ngày 31/07/2011 22:23:35)
"Hát lên một khúc nửa vời:
Tôi lang thang, đứng “bên đời quạnh hiu”*"
Biển trời đẹp biết bao nhiêu!
Sao người đi biển... lòng nhiều băn khoăn?
Biển đời bao cảnh nhọc nhằn,
Trớ trêu lắm sự...vẫn nhăn nhở hoài!
Tắm đi, sóng gột trong ngoài,
Tâm hồn trong lại, hai vai nhẹ tình.
Nhà thơ khổ nỗi đau mình,
Thương thay thiên hạ vẫn bình thường sao?
Bụi đời khoả lấp sóng trào,
Nhảy ùm xuống biển... cớ sao ngồi nhìn?
Nhẹ lòng, khoẻ nhịp con tim!
Nếu còn đi biển chớ chìm... bờ nghe!
TMT
 Từ Đức Khoát - tukhoat@yahoo.com.vn - 01679920465 - Khu8 Thạch Đồng Thanh Thuỷ Phú Thọ
(Ngày 31/07/2011 6:30:32)
NÉT XƯA CỦA MẸ ĐÂU RỒI ?
(Xin chia sẻ cùng Thuỷ Hướng Dương)
Rất cảm ơn THD đã khơi dòng chơ thơ chảy về những nỗi đau nhân thế mà nhiều người biết mà chưa nói được (Hoặc nói chưa ra tấm ra miếng ) Hôm nay tôi đọc những dòng đầy nước mắt này của THD Xin phép nhà thơ cho tôi cô lại đặc hơn để ném trả cho đời trước dòng xoáy đầy bão giông xem họ có còn biết đau trước mẹ già tần tảo và người hát rong trên biển vẫn còn rực rỡ nét xưa không ?
Thi nhân nức nỏ trong lòng
Bãi biển ơi ! cứ đục trong bao lần ?
Liêu xiêu bóng mẹ tảo tần
Bánh đa khi vỡ đâu cần thước khuôn (!)
Gái gọi nào có đau buồn
lại tranh nhau (!)
sống cứ cuồn cuộn "Say"
Tiền ơi ! sao khéo đặt bày
Để cho thơ mãi còn cay mắt mình ?
Biển ơi cũng gọi là tình
Sao không nể cái bóng hình mẹ ta ?
Người hát rong nén lời ca
Nửa vời trôi giạt hoá ra…một mình!
TĐK
 Nguyễn Quang Du - khanhthi68@gmail.com - 01663922888 012633 - THCS Minh Hoà, Hưng Hà, Thái Bình
(Ngày 30/07/2011 23:20:07)
TRƯỚC BIỂN
Bình minh, em với biển khơi
Ngửa tay đón ánh mặt trời đang lên.
Gió mơn man, sóng êm đềm,
Biển cho em chút hồn nhiên, mơ màng.
Bỗng nghe tiếng quát oang oang
"Mày ra chỗ khác. Tao đang chụp hình".
Bé ăn xin lùi lặng thinh,
Nhìn cô gái đẹp, bình minh rạng hồng.
Chờ cho cảnh chụp vừa xong
Nhanh chân cô bé ngửa lòng tay xin.
Em bị câm, chỉ biết nhìn,
Cô gái chụp ảnh một nghìn lẻ rơi.
Trăm nghìn tiền ảnh trả rồi,
Não lòng ai hứng nụ cười chát chua.
 Nguyễn Quang Du - khanhthi68@gmail.com - 01663922888 012633 - THCS Minh Hoà, Hưng Hà, Thái Bình
(Ngày 30/07/2011 23:01:19)
Một bài thơ "nóng"
Tôi đọc bài thơ này chỉ một lần đã thấy sức nóng của một trái tim cháy bỏng nỗi niềm nhân thế,trước "nghìn trớ trêu". Hình ảnh một bà lão "vàng võ liêu xiêu" đang xếp lại "chồng bánh đa vỡ" trong "nắng vàng nhoà nhạt" đối nghịch với "hai mảnh đời âm u" đang "hét la tơi bời" vì "tranh nhau một khách làng chơi". Đây là những vấn đề có tính thời sự nóng bỏng: những người già khổ hạnh và những tệ nạn XH công khai. Đây là sự trăn trở của tấm lòng "không bình yên với vần thơ đoạ đày". Có lẽ những trớ trêu của cuộc đời, của nhân gian đã làm bật lên những "vần thơ đoạ đày" trong trái tim thi sĩ. TG chợt "nhìn về phía hư vô", đó mới là cái đích của mọi kiếp người. Ở nơi ấy, thiên nhiên tươi đẹp và tràn đầy tình yêu "Trời xanh hôn sóng ru bờ dấu yêu". Cõi hư vô tươi đẹp thế, còn cõi nhân gian thì còn nhiều mảnh đời âm u. Chính điều đó làm thi sĩ "lắng lòng" trước buổi chiều bên bờ biển. Thi sĩ muốn gió ngừng thổi để xem, để nghe sự đời "nghìn trớ trêu" của nhân sinh.
Và cuối cùng là giai điệu nửa vời của chàng ca sĩ lạ. Cái lạ của chàng "ca sĩ" là hát để "xin những đồng mê muội". Đây cũng là vấn đề nóng của XH hôm nay. Một XH hướng tới sự văn minh sao còn nhiều những mảnh đời âm u quá? Đó chính là những trăn trở của trái tim giàu lòng nhân ái. TG bài thơ bỗng cảm nhận được sự đồng điệu từ lời ca "bên đời hiu quạnh". Thi sĩ đã thấu hiểu được nghịch cảnh nên cảm thấy sự lẻ loi, cô đơn trước biển, trước thực tại. Bài thơ chứa nhiều con sóng xô đẩy người đọc vào những suy tư trăn trở trước nghịch cảnh, đồng thời muốn làm một điều gì đó để giảm bớt những trớ trêu của XH.
Tôi nghĩ rằng nếu nữ thi sĩ trở thành một chính khách thì XH chỉ có những khúc hoan ca.
 Ngô Quang Nam - ngoquangnamhs@yahoo.com - 01666579905 - Hà Nội
(Ngày 30/07/2011 20:54:30)
Thân họa cùng Thủy Hướng Dương
VIẾT TRÊN BÃI BIỂN
Ta đi tắm sóng dữ dằn
Trời dông bão nổi cây oằn mình chao
Gió từ mắt bão thổi vào
Sóng trong lồng ngực, sóng trào tim ta
Tượng nàng vệ nữ trắng ngà
Mắt nàng như cũng ứa nhòa lệ rơi
Bao hạt cát, bấy mảnh đời
Kẻ đi nhặt rác, kẻ chơi giải sầu
Bao nhiêu quán nhậu, hồng lâu
Bao nhiêu kiếp phận, cơ cầu bao nhiêu
Sang hèn dồn nén cuối chiều
về nơi chân sóng phiêu diêu kiếp người
Sóng như xô đẩy cảnh đời
Gió như gió muốn đổi trời nổi giông
Đi tắm biển giải cơn nồng
Ai ngờ lại nổi bão lòng chiều nay
Ngô Quang Nam
 Nguyễn Thanh Mừng - nguyenxuanmung@yahoo.com - 0905871559 - Quy Nhơn
(Ngày 30/07/2011 19:30:34)
Mấy câu này hay, rất gợi:
Ta nhìn về phía hư vô
Trời xanh hôn sóng ru bờ dấu yêu
Lắng lòng ta giữa buổi chiều
Nghe sao cho hết những điều đã nghe
Chúc mừng THD.
 Bùi Khiêm Nhượng - nhuongbui@gmail.com - 0912.225.278 - Hải Phòng
(Ngày 30/07/2011 19:29:09)
Người ta thường ào ạt xô bồ đến nơi nào là lạ liền cố kiếm tìm cho thỏa ý mình những thứ cũng...xô bồ ào ạt...và rồi cũng lại mau chóng lạnh nhạt với tất cả dưới sự chất chồng của nhớ nhớ quên quên...
Còn Thủy Hướng Dương đến với biển trời ngàn năm thơ mộng là thế...mà lại thấy như đang "bên đời hiu quạnh", để vần thơ "đọa đày" rung lên cảm thương những cảnh những tình "vàng võ liêu xiêu", những "bàn tay gầy xếp lại bao nhiêu mảnh (đời) buồn" (dù vẫn xót xa biết rằng chẳng bao giờ còn "xếp lại" được!)...
Cái nhìn ấy, Tấm lòng ấy...phải đâu ta dễ gặp mỗi ngày!
 Nguyễn Tiến Bình - tienbinh_nguyen@yahoo.com.vn - 01686711077 - Hà Nội
(Ngày 30/07/2011 17:51:18)
Tôi ấn tượng với thơ bài này . Trong bài , có nhiều câu, tôi
thích , như :
- Tay gầy xếp lại bao nhiêu cảnh buồn
- Trời xanh hôn sóng ru bờ dấu yêu
- Hát lên một khúc nửa vời
Tôi lang thang , đứng bên " đời quạnh hiu"
Cảm ơn và chúc BTV - nhà thơ Thuỷ Hướng Dương khoẻ , trẻ ,hạnh
phúc , có nhiều thơ hay .
 Đặng Cương Lăng - cuonglang_nt@yahoo.com.vn - 0912664483 - Bộ Nông nghiệp và PTNT
(Ngày 30/07/2011 17:50:44)
Thơ viết trên bãi biển của nữ thi sỹ Thủy Hướng Dương là một bài thơ đầy tâm trạng, đầy nỗi niềm, có sức truyền cảm lớn tới độc giả. Phải chăng tác giả đang có những nỗi u buồn đan xen.Tôi nghĩ đời càng khổ thơ càng hay.Đại thi hào Nguyễn Du phải mất 10 năm ẩn dật mới có tác phẩm Truyện Kiều hay đến thế. Chúc thi sỹ Thủy Hương Dương ngày có nhiều bài thơ hay.
Đặng Cương Lăng
 Dương Đoàn Trọng - trong867017@gmail.com - 01687685911 - Lam Điền Chương Mỹ Hà Nội
(Ngày 30/07/2011 15:02:39)
Qủa thật “ Không bình yên với vần thơ đọa đầy “
Mà bình yên làm sao được với một người có lòng nhân ái
nhìn đồng loại sống bằng “ Tranh nhau một khách làng chơi “
và đồng cảm với “ … Tay gầy xếp lại bao nhiêu mảnh buồn “
Đây là một bài thơ hay không phải vì âm điệu của bài thơ mà vì âm điệu cuộc đời cho người đọc nhiều nghĩ suy liên tưởng tôi rất thích tứ thơ này .
Cảm ơn nhà thơ Thủy Hướng Dương .
“ Cụ già vàng võ liêu xiêu “
Một ngày bán bánh lãi bao nhiêu tiền ?
Biển ơi sóng vỗ triền miên
Mà không xóa dấu buồn trên mắt người
Cồn cào là sóng biển khơi
Cốn cào cũng sóng hồn người làm thơ .
 Nguyễn Thanh Hà, - nguyenthanhhahy@gmail.com - 01668383020 - Dị Sử, Mỹ Hào, Hưng Yên
(Ngày 30/07/2011 14:02:31)
Thủy Hướng Dương thân mến !
Đọc đi đọc lại "Thơ viết trên bãi biển" của bạn được lên trang Lục bat com ngày 30-7, lòng tôi như muối xát. Tôi xin nói thật lòng mình như thế. Ôi, trên đất nước ta, số phận khá đông chị em phụ nữ được sinh ra trong thời @ này mà vẫn phải "Tranh nhau một khách làng chơi/
Hai cô gái hai mảnh đời âm u !" Đằng sau cái "mảnh đời âm u" của nhiều cô gái ấy là cái sự đời còn âm u hơn rất nhiều. Tại sao lại cứ gán ghép những người con gái "lạc vào lầu xanh" là một "tệ nạn xã hội", sao không để họ được hành nghề như thời Nguyễn Du. Nếu coi đó là một nghề kiếm sống, thì xã hội sẽ lo cho họ "hành nghề" một cách tử tế, có cơ sở y tế "lục sì" chăm sóc sức khỏe cho họ. Suy cho đến cùng thì thời Nguyễn Du hay trước nữa hàng trăm năm, lúc nào cũng có một lớp người phụ nữ có những mảnh đời âm u. Đằng này, ghép họ vào "những tệ nạn xã hội" để rồi tìm cách chống lại, tìm cách dẹp bỏ, nhưng nào đã dẹp bỏ được bao nhiêu hay là càng ngày càng phát triển. Bạn hãy đến bãi biển Đồ Sơn, Sầm Sơn, hay rất nhiều thị trấn, thị xã khác xem xem có còn nhiều những số phận hẩm hiu này không. Phải có một con đường, một lối thoát cho một bộ phận phụ nữ, trong đó có rất nhiều cô gái trẻ. Trong số họ, không phải tất cả đều bị bặt buộc hành nghề đâu, mà có sự tự nguyện đấy bạn ạ. Rất tiếc, trong xã hội chúng ta, rất nhiều tiêu cực xã hội không thể nào dẹp bỏ được. Dẹp công khai họ đi vào bí mật. Mà hoạt động bí mật thì lôi cuốn cả những người "tai to mặt lớn" nữa đấy...Đọc một bài thơ mà tôi liên tưởng quá nhiều e làm khổ mắt khổ tai người nghe, phải không Thủy Hướng Dương ?
Nguyễn Thanh Hà, 76 tuổi nguyenthanhhahy@gmail.com
|