Nhiều đêm thổn thức một mình
Xót thương duyên nợ ba sinh chóng tàn!
Nhiều đêm trăn trở lo toan
Miếng cơm - manh áo, võ vàng tấm thân!
Trời hè mưa nắng thêu thùa
Phương Nam huyền thoại tiết mùa lưỡng nan
Lập trình vũ trụ trăm năm
Phong vân nhân thế - mưa dầm tình tôi.
Bâng khuâng bạn cũ thủa nào
Có còn ai nữa mà trao duyên thầm
Xa rồi hỡi bạn cố nhân
Sân trường bóng chiếc âm thầm mình ai
“Đàn ông như những cánh diều
Đàn bà cầm sợi dây điều trong tay
Đừng già néo, kẻo đứt dây
Thả chùng dây để diều bay đúng tầm !”
Lòng chung lòng, tay trong tay
Hướng về biển đảo đong đầy yêu thương
Mỗi trái tim, một quê hương
Giữ cho lãnh hải biên cương vẹn toàn
Yêu người tôi hết cô đơn
Yêu người tôi thỏa nguồn cơn sóng ngầm
Tôi yêu người thật âm thầm
Chẳng mong trời sẽ mưa dầm thấm lâu
Ngoài đồng ngậm sữa lúa non
Tiếng con chim khách kêu giòn nhắn ai
Rung rung chớp mắt nhìn hoài
Vai tròn che kín khoảng dài trời không
Các anh canh giữ biển đông
Sóng vùi gió dập, bão giông đêm ngày
Mong anh súng chắc trong tay
Đuổi quân hải tặc cướp ngày, trộm đêm
Nắng tình em gửi cho ai
Còn tôi với những đêm dài vẩn vơ
Chiều chiều nhung nhớ ngẩn ngơ
Bao xuân hò hẹn... đợi chờ nắng lên
Gió mùa ru bóng trăng thanh
Câu Kiều ru lớn em, anh tháng ngày
Chiều ru lả cánh cò bay
Quê hương ru ấm nhịp chày mẹ cha
nhớ thương không nói thành lời
bàn tay ai siết nhẹ nơi tim mình
nghe ngoài xa gió đầy kênh
vàng bay trong gió…nhẹ tênh bạc tiền.
Bất ngờ gặp ánh mắt nhìn
Đi rồi ngoảnh lại ngỡ mình quen nhau
Mắt anh mọc ở đằng sau
Đừng nhìn anh thế... mà đau con đường.