Thứ năm, 17/09/2026,

Sáng nay chạm mắt người dưng Đêm về ánh mắt như bừng cháy tim Vần thơ đã ngủ im lìm Bỗng đâu cựa quậy đi tìm giấc mơ
Trời quê ngả bóng dương tà, Trông về mất hút đường ra kinh thành. Thư về sau lũy tre xanh, Lòng đơn gói kín mảnh tình chứa chan.
Nhấp nhô sóng nhấp nhô đồi Nét xuân ai vẽ tuyệt vời đường cong
Ta về vui với quê nhà Đằm trong gió sớm sương sa mát lòng Nhớ cánh diều nhớ dòng sông Con đò chao má em hồng anh say
Đêm dài dài đến lê thê Ta buồn buồn đến tái tê cõi lòng Muốn quên mà chẳng thể đừng Muốn thôi không nghĩ thế nhưng lại càng…
Tháng giêng môi ướt niềm thương Một hơi thở nhẹ cũng tương tư buồn. Tóc thề nắng sớm vừa buông Đôi tay cuống quít muốn luồn sợi yêu.
Bến xưa trùng nấc âm thầm Lăn vèo đá cuội hoá thân phận mình Đi từ vô thức mông mênh Về trong vô ngã vờ quên gót mùa
Anh làm thơ để làm gì? Thả câu lục bát bởi vì yêu em Làm thơ dù có tay quen? Chật tờ giấy, trăng so đèn… mấy khi!
Nào tôi đâu có bao giờ Bỏ em đột ngột bơ vơ giữa đường Một thời bồng bột nhớ thương Hợp tan cũng một lẽ thường ấy thôi
Sân sau góc diễn ta ngồi Mây che ta chút bồi hồi áo trăng Chút tình nặng nghĩa trăm năm Câu thơ làm chứng trăng rằm tháng giêng.
Hoa thắm (Nhã Ca)  (11/03/2009)
Em khoe nụ nhỏ hoa vàng, Bừng lên sắc thắm ngỡ ngàng chào xuân Nhẹ nương theo gió lâng lâng, Rơi trên thềm cỏ bâng khuâng ngắm người
Mình ai ngồi ngắm mùa xuân Mình ai nghe buốt giá tình đơn côi Nụ cười ai tím trên môi Cho ai về lại bến đời rong rêu
Trước tiên Trước Trang [1177 ,1178 ,1179 ,1180, 1181 ,1182 ,1183 ,1184 ,1185 ,1186 ,1187 ,1188 ] Tiếp  Cuối cùng