Thứ sáu, 12/06/2026,

Tặng người một khoảng trời Xuân Một đa mang, một muộn mằn chút duyên Thả mình về với hồn nhiên Cho lòng thanh thản, cho quên một thời
Chiều Xuân đội lễ thành tâm Nắng hồng đôi má, thì thầm tóc mây Đàn chim cúng trái ngọn cây Cuốc tụng kinh Phật luống cày rạ trơ
Thơ tình tôi trót mon men Bao lời ân ái bỗng quen mất rồi Một ngày giời để quên đời Tôi đem rượu chuốc đầy vơi thơ tình…
Cho tôi xin một chút vui Để hong ngọn gió cuối trời lên xanh Lộc xuân chúm chím trên cành Tôi nghe nỗi nhớ hóa thành chiếc hôn
Én về chao liệng ngất ngây Đất trời rạo rực mây bay lưng trời Một mình lặng ngắm xuân tươi Tình ta một cõi gửi nơi cửa thiền...
Một mình đối mặt tủi hờn Mưa xuân ướt nụ cho hồn ngất ngây Chạnh lòng khao khát rượu cay Cho quên nỗi nhớ cho đầy nỗi vơi
Phương Nam chỉ có hai mùa Mùa  khô nắng chói , mùa mưa ướt đầm Nhớ về phương Bắc xa xăm Tôi ngồi chia lại một năm bốn mùa  
Vườn xuân chợt nở nụ hồng Cánh hoa trinh bạch còn nồng hương đêm Một thời đem thắp lửa tim Trong năm vạn đoá mới tìm thấy Em!
Hãy cười đi trước bể dâu Ngàn năm trần thế bạc đầu riêng ông? Tình thi nhân, phận má hồng Chát chua chợt hiểu thấu vòng hóa sinh
Cảm ơn người đến bên tôi Bước chân rất nhẹ nói lời… lặng im Mênh mông một ánh mắt nhìn Tôi đi không hết… dẫu nghìn năm sau
Em vô tư lự như chồi Biết bao hạnh phúc một thời ấu thơ Rồi ngày tóc xõa ngây thơ Bên hiên hong gió cho mơ mộng về
Cất lều tạm ở bên sông Đêm cá vật đẻ ngỡ giông gió về Làm vườn ở giữa Bến Mê Hoa miên man nở giữa bề bộn hoa Hứng sương rơi hãm bình trà
Trước tiên Trước Trang [1177 ,1178 ,1179 ,1180, 1181 ,1182 ,1183 ,1184 ,1185 ,1186 ,1187 ,1188 ] Tiếp  Cuối cùng