Sáng nay trời nhuốm sang đông
Sương mờ giăng lối vườn hồng em đi
Bâng khuâng gió nói điều chi?
Sao nghe hơi lạnh ôm ghì bờ vai
Chạnh lòng chợt nhớ đến ai
Lừ đừ vào tuổi "quá trưa"
Trẻ thời hết trẻ. Già chưa? Chưa già!
Đeo kính vào, gỡ kính ra
Tròng trành con chữ, la đà chúng sinh
Vừa chợt nhớ, đã vụt quên
Rưng rưng thương cái thân ta
Mây trôi bèo dạt biết là về đâu?
Thôi thì mưa nắng dãi dầu,
Anh hùng gặp buổi cơ cầu… thì thôi.
Cứ say chếnh choáng đất trời,