Một mình về với hội Lim
Lóng nga lóng ngóng chen tìm mãi đâu
Chờ này đợi đã từ lâu
Lời ai biết có "qua cầu gió bay"?
Mưa giăng lúc mỏng, lúc dày
Trời buôn buốt gió mà say giọng người
" Í a !..." tươi rói tình đời
Nhìn lên bốn phía bời bời lộc xuân
Chợt trời hé nắng tan mưa
Áo xuân chưa mặc nghe mùa đã hoa
Giao thừa ngồi đợi người xa
Rượu nồng chưa nhấm như là đã say
Khói hương phảng phất màu mây
Ngờ như khói sóng dâng đầy mắt trông
Tôi ươm vào đó câu thơ
Mùa yêu thương có ai chờ đợi ai?
Có đêm ngắn, có đêm dài
Mùa xuân có những đêm đầy trăng sao
Tôi tìm tôi trong chiêm bao
Viễn vông bỗng gặp lại câu thơ buồn
Mẹ thương cây khế sau nhà
Những đêm giá lạnh sương sa đầy vườn
Góc vườn khế vẫn tươi non
Tán xanh như khoảng trời tròn dưới trưa
Tảo tần đứng nắng chịu mưa
Đến mùa trái chín đung đưa từng chùm
Mộng du thơ thẩn đi tìm
Chập chờn ảo ảnh đắm chìm trong mơ
Tình cờ xem những vần thơ
Nồng nàn tha thiết ngẩn ngơ nỗi lòng
Phải em? Có đúng em không?
Người anh chờ đợi nhớ mong đêm ngày
Sống ta là khách qua đường
Khi râu tóc trắng quê hương tìm về
Đất trời quán trọ... lê thê
Trần gian bể khổ não nề xót thương
Sống cao thượng, chết can trường
Không màng phú quý, coi thường xênh sang
Về mà đếm hạt sao thưa
Đã xa xôi thuở hồn chưa ngấm buồn
Hỏi thăm chiếc lá đầu nguồn
Rụng về đâu? Giữa chiều buông nắng nhòa
Nợ người một chút sương hoa
Rồi lênh đênh với năm xa, tháng gần
Trời xuân bay lẻ cánh chim
Ngẩn ngơ ta đến Hội Lim một mình
Dập dìu hoa đẹp người xinh
Nhìn ta cũng chỉ vô tình mà thôi
Dưới thuyền em hát “Người ơi!”
Nhưng câu ca có gọi mời ta đâu!