CÂY KHẾ

Bùi Văn Bồng
Mẹ thương cây khế sau nhà
Những đêm giá lạnh sương sa đầy vườn
Góc vườn khế vẫn tươi non
Tán xanh như khoảng trời tròn dưới trưa
Tảo tần đứng nắng chịu mưa
Đến mùa trái chín đung đưa từng chùm
Cá đồng canh khế, lươn um
Càng thương trái khế vàng hươm trên cành
"Con gà cục tác lá chanh
Cá rô rạch ngược lên cành khế chua..."
Lời ru làm dịu nắng trưa
Ru cho cành khế gió đưa xạc xào
Mẹ ngồi bện chổi tàu cau
Kể về câu chuyện sang giàu khế chua
Kể rằng :" Ngày xửa ngày xưa...
Ăn một trái khế chim đưa cục vàng..."
Mẹ khuyên nết ở đàng hoàng
Hãy xa lánh với lòng tham trên đời...
Khế chua khế ngọt lòng tôi
Đi xa vẫn nhớ khoảng trời tuổi xanh.
B.V.B
________________
Liên hệ tác giả: Bùi Văn Bồng
ĐT: 0913818109
E.Mail: bvbongqd@gmail.com
|
Bài thơ rất hay đi sâu vào trong tiềm thức của mỗi người đọc
Làm nên cái hay của bài thơ này ở bốn từ là mẹ thương…tảo tần…nhân cách hóa cây khế. Từ mẹ thương…tảo tần…dẫn đến điều tác giả muốn nói “ Mẹ khuyên nết ở đàng hoàng, hãy xa lánh với lòng tham trên đời ”. Ở câu : Tảo tần đứng nắng chịu mưa - từ “đứng” không hay lắm. Đứng nắng là lẽ thường của cái cây. “ Đứng nắng ” thì không ra nhân cách hóa. Tôi nghĩ nếu thay đứng bằng: gắng- thành “ tảo thần gắng nắng, chịu mưa ” thì nhân cách hóa hơn.
Cảm ơn tác giả đã có một bài thơ hay về cây khế , một hình ảnh gắn liền với nông thôn và với tuổi thơ.Cây khế trong vườn cũng như cây mít, cây bưởi, cây chanh... là những người bạn thân.Mùa hè thì ngồi hóng mát dưới bóng cây, đến mùa quả thì trèo lên cây hái cho mẹ cho bà và cả nhà cùng ăn.Hình ảnh "cá đồng canh khế"và chuyện kể về cây khế đã đưa ta về với những kỷ niệm của tuổi thơ. Nhớ sao cây khế vườn nhà "Trèo lên cây khế nửa ngày Chuyện xưa, tích ấy thế nào Đầu nhà cây khế xum xuê Phạm Thanh Cải |