ĐỢI

Đặng Thy Đông
Vô tình hứng giọt sương rơi
Bên thềm ai đó chơi vơi đợi đò
Nặng lòng trách, nặng lòng lo
Vô tình ai thả tiếng hò trôi sông
Một mình em ngóng chờ trông
Mảnh thu đốt nửa cánh hồng rụng rơi
Vô tình chén cũ cạn rời
Nồi cơm để nguội trầu cơi lệch lòng
Vô tình lúc mới trổ đòng
Thân em chết lặng bòng bong hoá sầu
Em về khép cửa mưa ngâu
Giận anh sóng cả tình đầu buông lơi
Lỡ mang ong bướm ra cời
Buông mành cánh phượng tả tơi đô thành
Tình đầu bão lũ vần nhanh
Anh đi mau hiểu tình xanh tìm về…
Phận em con gái tràn trề
Duyên quê giữ trọn lời thề thủy chung
Đ.T.Đ
________________
Đặng Thy Đông - ĐT: 01266045896
Email: ddangthidong@yahoo.com
Xuân Phong - Giao Xuân - Giao Thủy -
|
Thơ Thy Đông khá cảm xúc nhưng cần trau chuốt và chọn lựa từ ngữ hay hơn nữa! Đừng đánh đồng văn nói và văn viết!
Trước tiên anh chúc mừng em lại có thêm những bài viết mới. Có lẽ tìm trong cuộc sống sẽ là rất ít những người ở độ tuổi của em còn lưu giữ những gì thuộc về truyền thống, thuộc về vẻ đẹp trong tâm hồn người phụ nữ Việt Nam. Chúc em thật nhiều thành công hơn nữa. Chơ và đón đọc những bài lục bát tiếp theo. Thân mến!
Tấm lòng của người con gái trong bài thơ thật đẹp.Chỉ mấy lần "vô tình" thôi mà đã nặng lòng nhung nhớ, khắc khoải đợi chờ, không biết người tình có hiểu thấu mối "tình xanh" để trở về hay không?Xin chia sẻ với tác giả Đặng Thy Đông bằng mấy vần thơ được rút tỉa từ những lời thơ của tác giả: Người đi người có biết không "Một mình em ngóng chờ trông"...rối bời Vô tình lòng bỗng chơi vơi Nỗi lo"ong bướm" "tả tơi đô thành" Lòng em một mối "tình xanh" Duyên quê giữ trọn chữ tình thuỷ chung.
Bác rất mừng CÔ GIÁO TRẺ đã trở lại đường đua LỤC BÁT đầy lý thú này !Cảm thông , bác chia sẻ với Đông một chút nỗi niềm : " . . . Em về khép cửa mưa Ngâu
"Em về khép cửa mưa ngâu Giận anh sóng cả tình đầu buông lơi..." Một ngày cuối năm, đứng trước nỗi chờ đợi của một người con gái, tôi chợt nghe man mác tâm hồn - phải chăng do đã từng sống trong tâm trạng ấy, cho dù khác giới, khiến tôi đã chạnh lòng... Tôi chợt nhớ (không đầy đủ và không chính xác lắm) một bài thơ của ai đó. Bài thơ như thế này: "Hoa mới nở bao giờ cũng đẹp Trăng đầu mùa bao giờ cũng hay Mối tình đầu bao giờ cũng vậy Rất đậm đà song cũng rất đắng cay..." ĐỢI của Đặng Thy Đông thật nhẹ nhàng mà sâu sắc; ân hận lại rất đỗi tự hào; trách cứ mà đầy lòng vị tha... với một niềm tin "sau cơn mưa trời lại sáng": "Tình đầu bão lũ vần nhanh Anh đi mau hiểu tình xanh tìm về…" Cuộc sống tấp nập, hối hả hiện nay ít nhiều cũng tác động đến tâm tư, tình cảm con người. Sự bội bạc trong tình yêu đôi lứa xưa và nay không hiếm. Dẫu sao, khi về trở lại với khoảng lặng của chính mình, đến với ĐỢI của Đặng Thy Đông, những người trong cuộc làm sao tránh khỏi sự bồi hồi, xao xuyến... cho dù sự hối hận đã quá muộn màng - bởi qua thời gian, vàng với thau không hề lẫn lộn.
Tình yêu đầu đời của cô thôn nữ thật chân thành, dung dị. Nhưng có biết đâu rằng sự đời nhiều cái éo le. Thế rồi lỡ mối tình đầu, nhưng tâm hồn thơ trẻ vẫn một nỗi chờ mong. Cho dù phải hờn giận, phải lo, phải trách, nhưng cô vẫn giữ cái duyên quê, một lòng chờ đợi. Đoạn thơ cô gái tâm sự nỗi lòng mình : Vui chọn những cặp từ làm nên hồn cốt của bài thơ này và ráp lại thành bài tứ tuyệt TÌNH ĐẦU Thân em – hứng giọt – vô tình Phạm Minh Giắng |