Thứ bảy, 19/09/2026,

Đêm nằm thao thức giấc đời Bồi hồi sinh tử chơi vơi nỗi niềm Thu Đông Xuân Hạ luân phiên Cuộc đời may rủi – Ai hiền hơn ai? Trớ trêu số phận ngắn dài Khúc nhôi ai tỏ tháng ngày phiêu du?
Xuân sang đỏ sắc hoa đào Nắng xuân êm dịu én chao hiên nhà Vườn cà tím rộ mùa hoa Xanh xanh đồng lúa chan hoà tình quê Tiếng ve kêu rộ bên hè Hoa cau rụng trắng con đê bạc màu Lựu vàng hẹn ngọt ngày sau Chim Quyên gọi bạn tiếng sầu canh thâu
Hái từ lộc sữa mẹ cha Cho em vóc dáng đậm đà khoan thai Với nhau mấy chục năm trời Con mình khôn lớn, rạng ngời ý thơ Cuộc đời trải mấy nắng mưa Vượt qua tất cả, từng giờ vì con
Núi đang xanh chợt trắng mây Khèn Mèo réo rắt dâng đầy lòng thung Ngoắc tay cạn chén San Lùng Cầu Mây vượt dốc Trập trùng... Sa Pa Nhành phong lan tim tím hoa Chợ tình ai hát tình ca nồng nàn
Mẹ ngồi đốt lửa chiều đông Nhớ cha. Mắt Mẹ buồn không bến bờ Gió về thổi lạnh mái thơ Lửa không ấm được bơ vơ cõi lòng
Tự dưng chẳng nói, chẳng rằng Mới đi đã vội khăng khăng đòi về Bao nhiêu ánh mắt…thiệt quê ! Theo sau giọng cứ tỉ tê… “Thôi mà…!” Bỗng dưng làm khó người ta Yên lành sao bỗng hóa ra… thế này?
Thôi về (Dạ Thảo)   (03/01/2010)
Thôi về ngụp lặn dòng sông Rửa trôi phù phiếm cho lòng nhẹ trơn Thôi về đánh lại môi son Cười vang như thể không hờn giận ai Thôi về ướp tóc hương lài Cho thơm một nụ rất dài… môi hôn.
Đất lên giá người xênh xang Ăn ngon mặc đẹp mà đang thiếu tình Bơ vơ lạc giữa quê mình Ngẩn ngơ tìm kiếm bóng hình quê xưa Chèo khua một chiếc đò đưa Gánh hàng rong mẹ sớm trưa đi về Áo bà ba cô gái quê Nghiêng vành nón lá - nghiêng che nắng chiều
Víu vương! Tìm bóng em xưa Một lần gặp – để xuân vừa đầy vơi Nhớ nhung thơ viết mấy lời Mùa thu dường tỏ tình người mong manh! Anh ôm giấc mộng khó thành: Mơ đời phúc hậu yên lành bão mưa
Bồng bềnh mây trắng đầy trời Áo em xanh sắc những lời cỏ hoa Phi trường nắng hạ vỡ òa ... Hóa ra người ấy vẫn là người dưng Tình ai gieo giữa không trung Rồi mai xa cách muôn trùng đại dương
Xúy Vân*, ơi hỡi Xúy Vân! Sông quê gột rửa trắng ngần hồn trinh Giả điên đánh đổi chút tình Tự giăng tơ nhện buộc mình đa đoan Chẳng ham nhung lụa giàu sang Mơ anh đi gặt để nàng mang cơm Kim Nham* đèn sách sớm hôm Ong bay mỏi cánh, huê thơm lại nồng
Hôm đi trời bắt đầu mưa Ngày về con nắng cũng vừa bò sang Bóng xuân treo ở trên giàn Dăm ba sợi khói mơ màng bếp quê
Trước tiên Trước Trang [1105 ,1106 ,1107, 1108 ,1109 ,1110 ,1111 ,1112 ,1113 ,1114 ,1115 ,1116 ] Tiếp  Cuối cùng