Thứ ba, 16/06/2026,


Lục bát trên trời (Lê Hải) (02/01/2010) 

LỤC BÁT TRÊN TRỜI

Lê Hải

Bất ngờ chung một chuyến bay
Vô tình tay nắm bàn tay ngập ngừng
Biết rằng người ấy người dưng
Cớ sao lòng thấy như chừng ... đã yêu.

Ta từng mưa nắng đã nhiều
Nửa đời duyên bạc trắng chiều hoa lau,
Mắt nhìn vừa mới chạm nhau
Nụ cười em đủ để đau một đời.

Bồng bềnh mây trắng đầy trời
Áo em xanh sắc những lời cỏ hoa
Phi trường nắng hạ vỡ òa ...
Hóa ra người ấy vẫn là người dưng

Tình ai gieo giữa không trung
Rồi mai xa cách muôn trùng đại dương
Ngẫm lời cụ Nguyễn mà thương
Dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng

 

L.H

 

 

____________

Tác giả Lê Hải - ĐT: 0908318835

Địa chỉ: TP. Hồ Chí Minh

Email: lehai180@yahoo.com

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Trần Văn Lâm - tranlam0966@yahoo.com - 01682938853 - Bạch Mai, Hà Nội  (Ngày 3/01/2010 10:18:52 PM)
Đôi lời cảm nhận về bài thơ: Lục bát trên trời.
       Khen thơ thì dễ, bình thơ một cách trung thực mới khó. Nhưng tôi cứ mạnh dạn có đôi lời cảm nhận bài thơ trên.
       Đầu tiên, về cái tứ của bài thơ, tôi hiểu là : Một anh gặp một cô hành khách lạ mặc áo hoậcmù xanh cùng bay trên một chuyến máy bay, thế rồi anh cảm thấy như đã yêu. Thời gian yêu chỉ bằng thời gian bay, để rồi xuống sân bay, anh ta lại trở thành người dưng. Trở về nhà anh vẫn còn vương tơ lòng. Tứ này không mới, có nhiều ngưòi đã làm thơ về mối tình chớp nhoáng trên một chuyến tàu tốc hành, một chuyến xe...Nhưng mỗi người có một mối tình khác nhau, mang sắc thái riêng.
       Ngay đầu tiên, tác giả dùng từ “bất ngờ”, tôi thấy không chuẩn tí nào. Từ bất ngờ là để chỉ sự việc xảy ra mà chủ thể không ngờ tới. Ở đây, tác giả bất ngờ gặp “người dưng”. Thú thực, đi đường gặp người dưng là điều tất nhiên, chỉ có gặp người quen không hẹn trước mới gọi là bất ngờ thôi. Chỉ có thể gọi là tình cờ gặp một người mà vô tình cầm tay ta cảm thấy yêu.
       Ở đây chưa có dấu hiệu phía bên kia, chỉ có cảm nhận và suy tư của một phía tác giả. Cả bài, không hề thấy đáp lại của phía đối tác , trừ có cái nhìn chạm nhau và cuời mà thôi. Không hiểu sao, khi thấy nụ cười của cô bạn đường, tác giả lại đau một đời.
       Tôi thử đoán là tác giả có vợ rồi, thấy người đẹp mà vẫn không bước qua nổi ranh giới của đạo đức nên mới tiếc nuối, mới đau. Nhưng không phải thế. Câu trên, tác giả nói : “Ta từng mưa nắng đã nhiều Nửa đời duyên bạc trắng chiều hoa lau,” Có thể nghĩ rằng tác giả còn bạc phận, chưa có gì. Thế thì có gì mà phải đau. Khi xuống sân bay, họ chia tay nhau, tất nhiên người dưng lại trở về người dưng. Thế nhưng, tác giả lại tỏ ra lưu luyến, vương vấn tơ lòng. Phía bên kia thì không thấy bày tỏ tình cảm. Gặp người đẹp thì lưu luyến là tất nhiên rồi, ai mà chả thế.
       Thế nhưng ở đây tác giả lại muợn lời cụ Nguyễn Du: “Dẫu lìa ngó ý vẫn vương tơ lòng”. Câu này cực hay. Cái ngó sen, nếu ai bẻ gãy, tách rời ra, thì bao giờ cũng có rất nhiều tơ nối hai đoạn vừa tách. Nhưng điều này chỉ đúng khi chia tách một ngó sen liền, nguyên bản mà thôi. Còn ở đây, tác giả và cô bạn đã có gì với nhau đâu, chỉ nhìn trộm nhau và bắt gặp ánh mắt của nhau tôi, chưa nói chuyện, chưa hứa hẹn, chưa thề bồi, chưa có gì gắn bó. Vì vậy, khi chia tay nhau không thể ví với ngó sen được. Cách ví này cực kỳ khiên cưõng . Tôi xin chân thành có đôi lời cảm nhận.
       Nếu có gì không phải, xin tác giả và bạn đọc bỏ quá cho.
  Nguyễn Đức Tuỳ - ndtuy@yahoo.com.vn - 0974131428 - 141Tổ 10A Khu 1B P,Nông Trang TP.Việt Trì Tỉnh Phú Thọ  (Ngày 3/01/2010 03:39:47 PM)

Cho hay lục bát nhiệm mầu
Trên trời, dưới đất đâu đâu cũng tình
Hễ là gặp được người xinh
Yêu rồi mới biết như hình ..."người dưng"

Đọc thơ lòng thấy lâng lâng
Dường như cũng muốn bay cùng với ai!

Nguyễn Đức Tuỳ

  Trần Nguyên Anh - tranguyenanh@gmail.com - 043 640 7760 - Hoàng Mai - Hà Nội  (Ngày 3/01/2010 12:48:08 PM)

Đã nghe "Lục bát trên tàu".
Bây giờ lục bát tận bầu trời xanh.

Câu thơ tình vẫn ngọt lành,
Trên trời, dưới nước, ta dành cho nhau.

Thơ ai... nào kể nơi đâu,
Có tình em... ở nơi nào cũng hay!

Trần Nguyên Anh

Các bài khác: