Thứ năm, 17/09/2026,

Lạ kỳ cái gió Trường Sa Cuộn lên nỗi nhớ quê nhà nôn nao Nhìn chân sóng nhớ bờ ao Gặp san hô nhớ ngọt ngào giếng khơi
Khi em thêm một lần chồng Khiến da diết Nhớ Hải Phòng thương yêu! Học quên để nhớ… cho nhiều Bỡi ai Lỗi hẹn trong chiều ướt mưa
Giọt chuông thánh thót tam quan Nhành mai gọi chú bướm vàng vờn hoa Sân chùa tiểu quét lá đa Khói nhang trầm mặc, la đà câu kinh...
Chim bay dừng lại bên trời Lìa đôi cánh mỏi thả đời phôi phai… Cành hồng nào muốn nảy gai? Nụ hoa rỉ máu thơm hoài ngàn năm
Lật lên phủi biết bao điều Lấm lem một bức phù điêu tạc mình Thế gian bận một chữ tình Trăm năm một cái thình lình ngàn năm
Ta về úp mặt vào quê Để nghe mùa cũ vỗ về yêu thương. Bờ đê ngọn cỏ đằm sương Có còn giấu nét môi hường em tôi?
Ta về quê mẹ ta đây Dòng Tiên chảy ngược đong đầy nghĩa nhân. Ta về thăm lại bạn thân Tuổi thơ chân đất đầu trần rong chơi.
Vui chậm đến, ngày sớm tàn Em về đem ánh trăng vàng ra phơi Phơi bài thơ viết tặng người Trải trăng vằng vặc phủ đời bão giông
Lấy chồng nào có An Thơ Đường xa, ngõ vắng bây giờ nhà cao Mưa vừa xanh ngọn lao xao Mưa rơi xuống đã tan vào nhân gian
Tôi thường có lúc quên tôi quên câu ai oán, quên lời thiết tha Lệ đòi kết máu làm hoa nở cho đâu đó rất xa ngoài mình
Rắn mày đá cũng lên gân Mũi khoan trầy trật... nửa phân chẳng vào Vỗ về khoan đến ngọt ngào Thẫn thờ đá núi trăng sao mềm lòng
Nụ cười thả tận dòng sông Nơi mà hai đứa lông bông một thời Thu Bồn bên lở, bên bồi Tiên Sa gót ngọc bồi hồi lời thương
Trước tiên Trước Trang [1177 ,1178 ,1179 ,1180 ,1181, 1182 ,1183 ,1184 ,1185 ,1186 ,1187 ,1188 ] Tiếp  Cuối cùng