Một ngày gió cả diều rơi
Em tôi nhặt được một đời không đưa
Thế là tôi mất tuổi thơ
Thế là tôi đến bây giờ đơn côi
Thế là tóc bạc da mồi
Đi qua ngõ nhỏ uống lời em ru
Bọt bèo chìm nổi long đong
Khi tan lúc hợp, lòng vòng bến mê
Xót thương cái trượng phu hề!
Chưa chi, đến tuổi về quê mất rồi
Buồn cười sau một cuộc chơi
Ngẩn ngơ sót chúng mình nơi… sóng này!