Mỗi lần trời trở cơn mưa.
Ra sông… thương đến thẫn thờ… Cỏ ơi!
Chỉ lo giông gió cuộc đời
Dửng dưng vò nát những lời tươi xanh!
Cỏ đan tấm áo mỏng manh
Sớm mai đọng lại long lanh giọt trời
Sáng nay ra ngõ gặp em Mắt trong ánh mắt dịu mềm lòng ta Đời thêm một chút thăng hoa Gởi vào khoảnh khắc giao thoa đêm ngày Sáng nay ra ngõ gặp may Dường như cây lá cũng say say tình
Thôi đừng nhắc chuyện hương quê
Gửi nhau ánh mắt say mê làm gì
Em giờ đã một lối đi
Đã xa rồi - tuổi xuân thì của nhau
Thơ còn sót lại đôi câu
Em mang thả giữa vai cầu gió bay
Nổi nênh mặt nước cánh bèo
Câu ca dao ấy mang theo một đời
Cứ thương cứ nhớ đầy vơi
Tháng năm dẫu cạn, chân trời dẫu xa
Tầm xuân mấy lượt đơm hoa
Hình như ngần ấy lần cà đâm bông
Thơ người để lại đôi câu
Mà nghe như xé nỗi đau nhân tình.
Trúc xinh trúc mọc bên đình
Người sao lại đứng một mình?
Người ơi!
Xuân về trăm nẻo muôn nơi
Biết tìm nhau ở phương trời nào đây?
Hoa muộn nở lạc xuân trôi
Thâm nghiêm lạc bởi chỗ ngồi chẳng linh
Ngẫm trong triết lý nhân sinh
Đôi dòng giải mã chung tình người thơ
Để tìm trong những chẳng ngờ
Phù hoa, khuất lấp, ảo mờ, khổ đau
Sinh từ ngọn cỏ quê nhà
Ra đi gói ghém thật thà mang theo
Mấy đời quê kiểng hết nghèo
Mà mong phố xá biết đèo bòng ai
Bàn tay hết sạn, hết chai
Tưởng đâu nắm được một ngày nhớ mong
Tưởng mình đủ cánh đủ lông
Mà như chim sáo xổ lồng bay xa
Về quê - về với quê mình.
Cái xa bao thuở bỗng nhiên hóa gần.
Chó nằm canh khách giữa sân.
Gà bươi bới rác tìm ăn góc vườn.
Mai vàng nở sớm đón xuân.
Gió xao xác ngọn tre vần bóng ao.