Em về nước mắt như mưa
Khóc cho tình lỡ người xưa đợi chờ
Nhớ chàng em gởi vào thơ
Theo chồng em để giấc mơ lỡ làng.
Từ mai ngày mới sang trang
Em về bên ấy làm nàng dâu ngoan
Khi tình cược với mong manh
Biết em có ủ giấc lành trong tim
Lời yêu vọng mấy nẻo tìm
Thắp câu lục bát đợi em có về...
Xông tình bay hết lời mê
Còn trong cơn nhớ ngõ quê một mình
Nghiêng vai lượm mấy quả thông
Phơi khô tạo dáng người bồng cơn mưa
Chào nhau qua phố giữa trưa
Dù hoa qua ngõ xin đưa em về
Xin đừng nói tự bùa mê
K’Ho, kinh, Mạ vẫn kề bên nhau
Chuyện xưa trầu quấn lấy cau
Nghìn năm tích vẫn trong nhau nghẹn ngào
Đêm chia tay không trăng sao
Ta nghe giông bão ập vào buồng tim
Khát lòng nốc cạn rượu sim
Khà men cay đắng đi tìm câu thơ
Tình ta như một giấc mơ
Trăm năm chẳng đặng thẫn thờ chia tay…
Mùa xuân, trên phố đạp xe
Vai mềm tóc xõa, Xuân về ấm đông
Nụ hoa thơm ngát môi hồng
Xuân hiền, yên lặng ngóng trông tình đời
Nghe tôi hát… Biết bao người
Nói yêu em vẫn là lời khó khăn
Con không biết tự bao giờ
Nắng chiều đã đổ xuống bờ vai cha
Hạc gầy đội tháng năm qua
Ánh trăng nhuộm lạnh sương sa mái đầu.
Cha buồn chẳng nói thành câu
Cha đau mà vẫn lắc đầu nói không
Nỗi niềm giấu kín trong lòng
Không lời phiền trách chẳng mong đáp đền
Em đan áo, chị cũng đan
Thầm mong che chắn ngổn ngang cho chồng
Bù duyên - quyên đã trong lồng
Ước xin tư tưởng như hồng ngày nao
Ái tình ngày cũ xôn xao
Trái tim niêm giữ thì thào rất nghiêm
Mặc đi quá khứ lỗi em
Chị cùng chia sẻ ái đêm trái đời
Gần trong gang tấc mà xa
Đưa tay nắm lấy chỉ là mơ thôi
Tưởng hoa trong mắt - môi cười
Ngờ đâu giọt đắng tim người - lắng im
Giữa trời sải rộng cánh chim
Nặng đôi chân bước nổi chìm thế nhân
Cũng đành trả hết si sân
Trần gian vốn cõi phù vân thôi mà!