Thứ ba, 31/03/2026,


Ánh trăng quê hương (24/06/2010) 

Hỡi cô tát nước bên đàng

Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi?

Trăng vàng em chả thiếu chi

Anh có thóc giống em thì đổi cho!
                                                           (Ca dao)

 

 

 

          Xa quê bạn nhớ nhất điều gì?

         Tôi mơ màng trong những suy nghĩ của riêng mình, mơ màng về những điều huyền bí của ánh trăng. Chợt, đứa bạn thân hỏi nhỏ: Ngày mai, khi đi học xa quê, cậu sẽ nhớ điều gì nhất?

 

         Hôm nay, bỗng dưng trời lại đổ cơn mưa. Mưa tầm tã. Mưa giữa cái nắng gay gắt của Hà thành. Mưa thấm ướt mọi thứ. Mưa làm dịu đi cái nắng trong lòng người. Mưa làm con người ta thấy nhẹ nhõm hơn một chút… Mưa làm tôi nhớ nhà quá đỗi. Mưa gợi nhớ trong tôi từng chút kỷ niệm. Mưa gội sạch bụi bặm trên đường nhưng mưa không thể xóa đi niềm thân thương của những người con xa quê như tôi.

         Tôi thèm cái cảm giác được quây quần bên mâm cơm đầm ấm của gia đình, thèm được quay về ngày xưa, được chạy long nhong dưới những cơn mưa như thế này, được đùa giỡn cùng chúng bạn trong cái xóm nhỏ heo hút ấy… Kỷ niệm ngọt ngào của thời thơ ấu luôn theo mãi bên tôi...

         Những buồn vui trên triền đê đầu làng

       Tôi nhớ hồi còn nhỏ, mỗi khi trời mưa bọn tôi đi học rất khó khăn bởi triền đê quanh làng tôi vừa trơn lại nhầy nhụa bùn đất. Bọn tôi thường rủ nhau đi học chung, tự lấy dây chuối xâu tất cả dép lại, sách vở thì bỏ vào bịch nilon rồi chia nhau xách.

 

      Mười đầu ngón chân bấm chặt vào đất, có đứa nghịch ngợm trượt vết chân thật dài để đứa kia “chụp ếch” rồi đứng cười ha hả, thế rồi rượt đuổi nhau la chí chóe suốt con đường đến trường.

        Có nhiều hôm, quần áo hòa chung với bùn cũng không dám về nhà, vừa dơ vừa ướt, cơn gió khẽ tạt vào lớp làm bọn tôi run cầm cập, hai hàm răng cứ đánh vào nhau ken két nhưng chúng tôi vẫn ngồi im lìm và không bao giờ bỏ học. Đó là năm tôi học cấp I. Lên cấp II, con đê làng tôi đã được sửa sang lại, rộng rãi và không còn nhầy nhụa đất bùn mỗi khi trời mưa.

        Vào hè, chúng tôi vẫn thường thả diều trên triền đê ấy, thường nằm hóng gió, lim dim cảm nhận những cơn gió hây hẩy mùa hè mỗi đêm trăng sáng. Thảm cỏ triền đê xanh mướt, êm như nhung mượt mà, mềm mại, không bao giờ tôi có thể quên cảm giác êm đềm yên ả của làng quê khi chiều về.

         … Nhớ cả những chiều trẻ con cả xóm thả diều làm cả con đê vang rộn tiếng cười, những cánh diều vi vút trên bầu trời như chắp cánh cho tuổi thơ của chúng tôi bay cao bay xa hơn, như mang cùng bao ước mơ của tuổi thơ vùng quê nghèo bay vào không trung dệt thành muôn tiếng cười xua tan những nghèo khó của vùng đất khắc nghiệt.

          Ánh trăng quê

 

         Nhớ có lần, tôi cùng đứa bạn thân lên đê, ngồi ngắm trăng. Lúc này, mặt trăng đã lên cao. Trăng rằm to, tròn vành vạnh như một chiếc đĩa vàng, tỏa ánh sáng lung linh, huyền ảo khắp làng quê.

          Chúng tôi nằm dài trên triền đê, im lặng, ngắm trăng. Từ ánh trăng sáng kia, tôi như nhìn thấy chị Hằng Nga kiều diễm đang cười với mình, thấy chú Cuội đang ngồi dưới gốc đa vẫy tay chào tôi. Không gian yên ắng. Tôi mơ màng trong những suy nghĩ của riêng mình, mơ màng về những điều huyền bí của ánh trăng. Chợt, đứa bạn thân hỏi nhỏ: Ngày mai, khi đi học xa quê, cậu sẽ nhớ điều gì nhất?

         Câu hỏi của nó làm tôi phải suy nghĩ. Làng quê nhỏ bé này đã cho tôi một tuổi thơ êm đềm, đã mang đến cho tôi biết bao nhiêu kỷ niệm đẹp đẽ mà tôi chẳng thể quên. Điều gì cũng làm tôi phải nhớ, phải lưu luyến. Nhưng rồi, tôi chợt trả lời nó: Tớ nhớ nhất là ánh trăng quê!

       Đúng vậy. Ánh trăng quê tôi mang một vẻ đẹp hiền dịu nên rất đỗi thân thương. Ánh trăng vàng lung linh - nó đã làm tôi bao lần phải say đắm, bao lần phải ngỡ ngàng trước vẻ đẹp diệu kỳ.

        Trời đã về khuya. Ánh trăng như càng sáng hơn, cao hơn. Tiếng côn trùng kêu ri rỉ như một dàn nhạc đồng quê. Với tôi, thứ nhạc ấy rất đỗi thân thuộc nhưng không bao giờ cũ. Từng làn gió mát rượi thổi đến. Tôi cảm nhận hơi thở ấm áp, thân thương của làng quê mình trong đó. Trong lòng tôi tràn ngập hình ảnh lung linh, huyền ảo của trăng. Những ngày xa quê, tôi đã mang theo hình ảnh ánh trăng bên mình. Ánh trăng quê tôi - một vẻ đẹp diệu kỳ...

        Cơn mưa đầu mùa hạ như gọi về trong tôi bao kí ức ngọt ngào nơi làng quê yêu dấu. Quê hương sẽ mãi mãi ở trong tôi, nguyên vẹn, thân quen, như một niềm động lực để tôi vượt qua bao khắc nghiệt, vất vả của cuộc sống.

 

 

(Theo tác giả Lê Hòa - Vietnamnet)

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  xuan quang - xuanquang2008@yahoo.com -  - Hà nội  (Ngày 29/06/2010 11:21:38 AM)
"Hỡi cô tát nước bên đàng

Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi? "

(Ca dao) ???
Tôi được nghe kể rằng câu thơ trên không phải là ca dao ( vô danh) , mà là câu thơ của một tác giả là em trai của nhà thơ Bàng sỹ Nguyên.

  Trần Hải Yến - lucbattamxuan@yahoo.com.vn - 0988131936 - Hàn Quốc  (Ngày 25/06/2010 09:03:36 PM)
Cảm nhận bài viết về trăng của tác giả Lê Hòa .Tôi xin tặng các bạn bài thơ với tựa đề :Lục bát trăng rơi
Trăng lên đến đỉnh ven hà
Gió vi vút gió trăng tà tà rơi
Trăng rơi qua kẽ lá trời
Xuống sông ánh bạc nơi nơi giát vàng
Trăng rơi vào mảnh thuyền sang
Chở tình tôi với bóng chàng qua sông
Trăng rơi xuống khắp ruộng đồng
Tình tôi trải rộng thảm bông lúa vàng
Trăng rơi !rơi đến ngỡ ngàng
Suối đem trăng đến bản làng nhớ thương
Trăng rơi vằng vặc trên đường
Để lòng tôi phải vấn vương tao đàn
Trăng rơi một giọt bình an
Tình thơ một áng - nồng nàn sương khuya
Trần Hải Yến
Các bài khác: