Chủ nhật, 14/06/2026,


Những ngày... (Nguyễn Ngọc Sáng) (31/10/2009) 

NHỮNG NGÀY... 

 

                   Nguyễn Ngọc Sáng

 

 

Những ngày ngóng cửa chờ xuân

Vườn quê lộc biếc xanh ngần ngác ngơ

Muông, hoa đua nở vô bờ

Rừng hoang dệt khảm đường thơ nõn nà.

 

Những ngày hạ trắng sân nhà

Vầng dương bốn biển nguy nga ánh hồng

Mùa lúa trổ hạt ruộng đồng

Ta như trẻ lại trong lòng mắt nhau

 

Những ngày thu đến ngõ sau

Lá vàng xào xạc thêm màu nhớ thương

Sông ngân bóng nước tơ vương

Tóc mây phe phất con đường mùa thu.

 

Những ngày đông gió vi vu

Loang mùi lam khói mịt mù xa xăm

Bên bếp lửa ấm con nằm

Mẹ, cha đang chuyện trăm năm bạc đầu.

 

N.N.S

 

 

 __________________

 

Nguyễn Ngọc Sáng- KP1A, TT Nghèn, Can Lộc, Hà Tĩnh

Email: sangday@rocketmail.com- ĐT: 01696949085

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Trần Mạnh Tuân - tuan.kcct@wru.edu.vn - 091353 0266 - Hà Nội  (Ngày 31/10/2009 10:47:34 PM)

"Thơ tình một kiếp phù du,

Xuân sang Hạ tới, đến Thu...Đông về"

Thôi thì cố hoạ... Ai chê

cũng xin cúi nhân đem về cất đi!

Xuân sang Hạ tới đến thì,

Thu về, Đông đợi, chung qui... Những mùa!

 

NHỮNG MÙA...

(Bài hoạ thơ)

 

Xuân sang, náo nức trời xuân,

Chồi non mở mắt! mấy tuần? ngẩn ngơ.

Xanh non, mướt đến vô bờ,

Hương xuân ngây ngất, suối thơ nuột nà.

 

Hạ qua, vàng óng sân nhà,

Cây ôm trái! nắng chiếu qua ửng hồng.

Lúa ngô khoai trĩu trên đồng

Heo may nhẹ lướt, tình nồng bên nhau.

 

Thu chờ, còn đợi ngõ sau,

Vàng day dứt, cúc nhuộm màu nhớ thương.

Sông xanh một dải tơ vương,

Hương còn phảng phất nẻo đường cuối thu.

 

Đông về, gió lạnh vi vu,

Cánh chim mỏi, núi rừng mờ xa xăm.

Nắng hanh sưởi giấc ai nằm,

Lửa đông vẫn ấm bao năm tình đầu.

 

Trần Mạnh Tuân

  Hoa Núi  - nuicaobogl@gmail.com - không có  - Quê lúa Thái Bình   (Ngày 31/10/2009 11:01:21 PM)

Bốn mùa cũng đã đủ rồi !
Năm Mười Hai tháng đất trời vi vu...
Thơ tình một kiếp phù du
Xuân sang Hạ tới đến Thu...Đông về....

  Phạm Minh Giắng - phamigia@gmail.com - 0987736365 - Trung tâm Bảo trợ xã hội Thái Bình  (Ngày 31/10/2009 11:00:47 PM)

Bốn khổ thơ vẽ đủ bốn mùa. Cảnh vật trong thơ đã quá quen thuộc trong nhiều bài thơ.

Ở khổ thứ nhất. Phải chăng tác giả ví những lộc non như những con mắt ngác ngơ. Lộc non mới nhú thì có thể như vậy. Đã xanh rờn thì phơi phới chứ nhỉ? Sao còn là ngác ngơ. Phơi phới đi với đua nở, nõn nà. Ở khổ thứ hai. Chữ "nguy nga" đặt vào câu thơ có hợp không. Mùa lúa trổ hạt ruộng đông... không thơ tí nào.

Trên đây tôi nhận xét khổ một và khổ hai của bài thơ. Qúy bạn đọc nhận xét tiếp

  Đặng Thuý Mai - mai_llpb@gmail.com - 0914825427 - Khoa ST&LL-PB Văn học, ĐH Văn hoá Hà Nội  (Ngày 31/10/2009 10:55:06 PM)

Giọng điệu và cấu tứ trong bài thơ rõ ràng, bạn biết khéo léo gửi gửi cái tình của mình trong mỗi bức tranh nhưng bút pháp đặc tả bốn mùa chưa thực sự đặc sắc.

Vẽ tranh tứ bình bằng ngôn ngữ, xưa nay các thi nhân đã thể hiện nhiều. Sử dụng thi liệu cũ: chồi non, lộc biếc (mùa xuân), lúa chín (mùa hạ), lá vàng (mùa thu), bếp lửa (mùa đông) nhưng làm mới mình quả là điều không dễ.

Tôi chia sẻ với bạn điều đó. Bạn lúng túng nên liệt kê theo kiểu những ngày...chăng?

Các bài khác: