KHOẢNG MỎNG

Lê Bá Duy
Đó là khoảng mỏng thời gian
Vương trên môi má võ vàng tháng năm
Đó là khoảng mỏng ánh rằm
Yêu thương trót đã ngàn năm thẫn thờ
Đó là khoảng mỏng câu thơ
Mong manh mỏng đến bất ngờ xót xa…
21.8.2009
L.B.D
________________
Tác giả Lê Bá Duy
Điện thoại: 0169. 6506 939
Email: lebaduyph@gmail.com
|
Phật cho rằng, đơn vị thời gian nhỏ nhất là Sát Na. Đọc bài thơ Lê Bá Duy, tôi cảm giác được cái "khoảng mỏng" của anh có gì đó giống với Sát Na. Chỉ chớp mắt thôi mà đủ làm mọi vật biến thái khác trước, để lòng chợt "xót xa" hơn. Cái đi qua thì rất nhanh và nhiều. Cái ta giữ lại được thì mong manh và nhỏ bé quá. Thời gian không mỏng đâu mà... Nếu ai gom nhặt... chắc là dầy hơn !(?) Chưa được vào Hội Nhà văn Việt Nhà văn phải nói bằng tác phẩm. Đâu phải gắn mác "nhà văn" thì tác phẩm sẽ hay hơn, người đọc sẽ nhớ đến hơn. Có phúc sẽ có phần anh ạ!!! Em cũng đã rất buồn khi không đạt giải chính mà chỉ là giải triển vọng trong liên hoan sân khấu chuyên nghiệp năm đầu dự thi. Nhưng em đã làm lại. Và em đà thành công rồi đấy. Giây phút vinh quang đưa ta lên nhưng vụt tắt nhanh lắm. Thơ anh Duy vẫn hay, đó là những triết lí nhân sinh, những suy tư rất "đời". Hãy đọc và ngẫm. Em luôn chờ đón tác phẩm của anh, luôn ủng hộ anh hết mình. Tôi cùng quan điểm với bạn Huy Đức - nguyet-vo-khuyet@yahoo.com......ĐÚNG VẬY ! KHOẢNG MỎNG Lê Bá Duy Đó là khoảng mỏng thời gian Vương trên môi má võ vàng tháng năm Đó là khoảng mỏng ánh rằm Yêu thương trót đã ngàn năm thẫn thờ Đó là khoảng mỏng câu thơ Mong manh mỏng đến bất ngờ xót xa… Bài thơ ngắn nhưng ý tứ sâu xa! Điệp từ "đó là" ba lần khẳng định nhưng lại mở ra nhiều điều! Không cần nói rõ "Khoảng mỏng" ấy là cái gì! Chỉ cần biết "yêu đến ngàn năm thẫn thờ,"" xót xa" "thời gian..." Đủ thấy nội hàm súc tích mạnh mẽ hút đến nhường nào! Chúc mừng tác giả có bài thơ thật hay! "Mỏng" nhưng không thấy mỏng chỗ nào? Có chăng là một thứ mầu sắc nhợt nhạt không nội dung. Một bài thơ thật tuyệt vời! Nghe câu dân ca Vĩnh Phú: “Duyên phận ấy mấy phải chiều là đôi chúng ta duyên phận ấy mấy phải chiều cái dây tơ hồng đang xe vấn vít cái sợi chỉ điều bà nguyệt khéo xe là đôi chúng ta duyên phận ấy mấy phải chiều” lại cứ muốn vận cái duyên cái nợ ở đời vào mình! Cũng đừng trách chi mỏng duyên, bạc phận! Trời cho! Bài thơ MỎNG nhưng không nhẹ, mà tinh tế - hun hút nỗi niềm. Cần lắm những khoảng mỏng như thế để kết nối những khách thơ “Yêu thương trót đã ngàn năm thẫn thờ” (Lê Bá Duy). Cảm ơn KHOẢNG MỎNG của tác giả Lê Bá Duy và gửi các bạn bài hoạ, viết trong một buổi trưa Thu Hà Nội mỏng như Hoa: MỎNG Sau rèm mỏng mảnh thời gian Nhạt nhoà môi má, võ vàng tháng năm Ảo mờ hắt ánh trăng rằm Hoa thương kiếp mỏng, bao năm thẫn thờ Duyên xưa mỏng tựa câu thơ Trách chi phận bạc, để giờ xót xa. Trần Mạnh Tuân |