TRỞ LẠI VỚI DÒNG SÔNG

Trần Văn Lợi
Bập bềnh bóng sậy lưa thưa
Tiếng chim tìm bạn đung đưa ven bờ
Ngày về sông rộng sóng to
Nước men bến vắng chuyến đò hoàng hôn
Làng quê xa khuất bãi cồn
Vật vù cơn gió thổi mòn đê cong
Cỏ may giăng ngút đường vòng
Bâng khuâng một cánh buồm dong ngang chiều
Vượt qua ngày tháng gieo neo
Còn nghe ghềnh thác gầm reo bên đời
Ngổn ngang bao chuyện khóc cười
Sông ơi, biết có lở bồi nhiều chăng!
Thương yêu đây vẫn xóm làng
Mỗi bước đi một ngỡ ngàng, lạ sao
Tôi tìm bè bạn đồng dao
Ai cho tôi gửi lời chào nhận nhau!...
Giờ soi bóng dưới dòng sâu
Thấy mình trong vắt buồn đau tuổi đời
Dòng sông cặm cụi ra khơi
Còn tôi thì chảy về nơi bắt nguồn…
T.V.L
____________
Tác giả Trần Văn Lợi (
Email: tranvanloi1976@yahoo.com.vn
|
Rõ ràng một bức tranh quê. "Trở lại với dòng sông" là một bài thơ rất hay. Cám ơn tác giả. Quả là một bài thơ rất hay với những hình ảnh đầu chất quê: Sông rộng sóng to, chuyến đò hoàng hôn, bãi cồn,dòng sông bên lỡ bên bồi, xóm làng. Không có một tình cảm gắn bó sâu nặng với quê hương sông nước, làm sao tác giả viết được những câu thơ vừa thân thuộc vừa lấp lánh trên, làm sao Trần Văn Lợi có thể "Trở lại với dòng sông" ăm ắp kỉ niệm như thế? Câu thơ "Làng quê xa khuất bãi cồn/ Vật vù cơn gió thổi mòn đê cong" hay làm sao, quen thuộc làm sao mà cũng lạ làm sao! Bốn câu thơ cuối khép lại bức tranh quê của một con người gắn bó với quê hương, xa quê hương nhiều năm nay trở về với cái nhìn của một người từng trải: "Giờ soi bóng dưới dòng sâu Thấy mình trong vắt buồn đau tuổi đời Dòng sông cặm cụi ra khơi Còn tôi thì chảy về nơi bắt nguồn…" Lá rụng về cội, nước chảy về nguồn. Tình cảm ấy sao mà đáng trân trọng quá! Cảm ơn Trần Văn Lợi, một nhà giáo quê Nam Định đã giúp tôi hiểu hơn về tình yêu quê hương của một con người gắn bó với quê hương sau nhiều năm cách xa nay trở về với những dòng thơ đẹp, hay, đong đầy cảm xúc... Sông xưa bên lở bên bồi Tôi mong lắm trở lại thời ngày xưa Bốn mùa mưa nắng nắng mưa Ngụp bơi... bơi ngụp...cho vừa lòng ni...! |