NHỮNG ĐÊM VỀ SÁNG

Trà My
Những đêm về sáng ai ơi
Lòng buồn thao thức nhớ người Cố nhân
Em giờ xa cách bội phần
Mà sao vẫn cứ phân vân trong lòng
Đêm nay độc mã ngóng trông
Bơ vơ mải miết trên đồng lang thang
Sầu rơi như kẻ chẳng màng
Để ai lặng ngắt giữa đàng đơn côi
Đêm nghe năm tháng gọi mời
Cố nhân đã hết thật rồi sao em?
Đôi ta cứ mãi khát thèm
Mà không qua được lời nguyền đắng cay
Giang hồ vạn dặm tung bay
Hồn ai vì rượu lung lay mất rồi
Đêm nay thánh thót mưa rơi
Cố nhân người hỡi biết nơi nao tìm?
Đêm nghe thác đổ* lim dim
Đời là phiên chợ cho tim ngút ngàn
Gặp rồi mình lại ly tan
Yêu rồi có lúc chẳng màng đến nhau
Tình yêu nào có nhiệm màu
Trách chi kẻ đến thứ sau muộn màng
Ai mua sầu nhớ thì sang
Để cho anh bán đi hoang một đời
Những đêm về sáng ai ơi
Cho anh tỉnh giấc gọi người Cố nhân
T.M
__________
Tác giả Trà My
Điện thoại: 0943613120
Email: tramyhn155@yahoo.com
|
Trà My thì là... Trà My Tự nhiên sao lại chi chi... Sông Trà? Đời sao lại ngộ thế à Trà My con gái, đây là... Đàn ông!
Hình như bạn Cảnh Bình nhầm Trà My với ai... Trà My thì là... Trà My Cớ sao lại hiểu làm chi... Sông Trà?
Hình như anh Sông trà viết rất nhiều và cũng rất vội ở trên trang web Cây đa việt nam. Không ai áp lưc sao anh viết vội và nhiều bài ép tứ ngữ quá nên nhiều khi anh làm mất cái ngưỡng mộ của độc giả. Thật lòng mà nói em không nghĩ rằng bài Những đêm về sáng lại là của anh. Tiêu đề không gơi nhớ. Câu kết : Những đêm về sáng ai ơi/ Cho anh tỉnh giấc gọi người cố nhân. Hai câu không ăn nhập gì với nhau. Vế đầu vô chủ thì không thể đạt từ: Cho ở câu hai được. Vài lời chân thành cùng anh.
Phải chăng vì tiếc “lang thang”/ Nên gieo “sầu rơi như kẻ chẳng màng/ Để ai lặng ngắt giữa đàng đơn côi”/ Cũng vì thích chữ “ai ơi”/ Sông Trà mới viết “bội phần” xa cách/ Đọc lên nghe tức anh ách/ Buồn cho cái kiểu viết lách vội vàng! Đó là chưa nói đến từ “thứ sau” trong câu” “Trách chi kẻ đến thứ sau” vừa tối nghĩa vừa dùng nhiều từ cùng nghĩa trong một câu thơ (thứ, sau, muộn màng).
|