MƯA TẦM XUÂ
MƯA TẦM XUÂN
Bùi Văn Bồng
Rưng rưng hoa thắm bên thềm
Mưa bay lất phất hoa thêm tím chiều
Lời xưa trôi dạt nơi đâu
Sắc hoa tím ngắt tìm câu thơ buồn
Dậu thưa mưa khép cánh chuồn
Ai mang nỗi nhớ tầm xuân thẫn thờ
Tầm xuân mộng, tầm xuân mơ
Giọt buồn xa xót nghiêng bờ đợi trông
Lá xanh phơ phất gió đồng
Một người lặng lẽ nhớ mong một người
Cánh hoa loáng ướt đơn côi
Một thời say đắm, một thời ngả nghiêng
Để rồi ôm nỗi buồn riêng
Gửi vào hoa tím bên thềm tầm xuân
Lời yêu mới tỏ một lần
Lời thương theo bóng tầm xuân suốt đời
Mưa đừng nặng hạt mưa ơi
Cứ lay phay rắc tím trời tầm xuân.
B.V.B
|
Có lẽ do thúc ép vội vã mà bài thơ chưa thành công cả ngôn từ lẫn ý thơ
Tôi đồng tình với nhận xét rất thẳng thắn của bạn Lưu Thu Hà:"ý thơ trong bài không mới, gieo vần không chuẩn xác như "tím chiều - nơi đâu" "cánh chuồn - tầm xuân" "buồn riêng - bên thềm" làm người đọc như nhai phải sạn". Hơn thế, ý thơ, hình ảnh thơ lại trùng lặp khá nhiều. Cách sửa của bạn Trần Bạch Long chỉ giúp bài thơ chuẩn hơn về vần điệu nhưng làm mất nghĩa hàm ngôn của hình ảnh "nhớ tím chiều" mà Xuân Diệu đã sử dụng rất hay: "Sáng trông mặt đất thương xanh núi/ Chiều vọng chân mây nhớ tím trời" mà Bùi Văn Bồng mượn ý để đưa vào bài thơ mình.
Hải Dương có một chị Hà Góp ý như thế mới là... Lưu Thu Sửa lại như thế này được chăng (Có thể không hay nhưng đọc thuận, đỡ khó chịu hơn):
Anh Bùi Văn Bồng là tác giả khá thành danh và có những sáng tác để lại dư âm trong lòng người đọc. Nhưng rất tiếc, ý thơ trong bài không mới, gieo vần không chuẩn xác như "tím chiều - nơi đâu" "cánh chuồn - tầm xuân" "buồn riêng - bên thềm" làm người đọc như nhai phải sạn. Phải chăng vì thiếu cảm xúc hay cảm xúc gượng ép mà Mưa tầm xuân ra đời! Chúc anh có những sáng tác nảy mầm từ trong cảm xúc chân thành với tình yêu con người và tạo vật...
|