LỤC BÁT RỜI

Phan Chín
1
Đất trơ gốc rạ tảo tần
Quê nghèo khắc khổ phơi gân sống cày
Cho con thóc chắc, gạo đầy
Mẹ ngồi nhóm hạt lép cay khói chiều
2
Biết là cổ tích hết thiêng
Buồn tình chị vẫn gửi duyên lên chùa
Trải bao mõ sớm chuông trưa
Một ngày hé cửa ra ngoài... Buồn hơn
3
Và khi chiều cạn hết ngày
Bàn tay lại nắm bàn tay bần thần
May là dủ dẻ còn ngân
Để xa xăm níu lại gần nỗi quê...
P.C
____________
Liên hệ tác giả Phan Chín
Email: phanchianh@gmail.com
Điện thoại: 0935.418081
|
bat ngo gap tho lb cua Phan chin, giongj co la, y la, rat hy vong
Tôi đồ rằng Phan Chín cố tình để hở sườn ở Mục 2, là phép thử cho Độc giả Lucbat.com chăng? Đây là phương cách Kết Nối Mềm thật đáng mến. Chỉ thay từ "ngoài = mùa " là nỗi buồn hun hút... Biết là cổ tích hết thiêng Buồn tình chị vẫn gửi duyên lên chùa Trải bao mõ sớm chuông trưa Một ngày hé cửa ra mùa... Buồn hơn.
Thơ tác giả Phan Chín thật đằm thắm và dung dị, nhiều câu về gần với ca dao. Cũng chính vì thế mà thơ tác giả Phan Chín khúc chiết, sâu sắc. Lục Bát rời là 3 khổ thơ hay. Hơi tiếc một chút trong khổ thơ 2. Xin mạo muội thử một chút cho cảm giác thêm... Buồn hơn! Biết là cổ tích hết thiêng/ Buồn tình chị vẫn gửi duyên lên chùa/ Trải bao mõ sớm chuông trưa/ Một ngày hé cửa vẫn chưa... hết buồn...
Bạn Tường Lân, thay câu 4 của bài 2 thật độc đáo. Câu thơ này vừa "đùa tí cho đời bớt chua" vừa rất chuẩn về vần điệu; nếu thay từ "em" bằng từ "anh" sẽ tạo nên một bài thơ hay. Nói thế, để bạn Phan Chín thấy câu thơ này chẳng những không chuẩn về âm luật mà còn tạo không khí buồn bã, chán đời. Đời đẹp thế, phải tận hưởng cho hết "thanh sắc của thời tươi" chứ!
Chào anh Phan Chín.Vừa rồi có về quê,rất tiếc, không được gặp.Bài Lục Bát rời có câu "Và khi chiều cạn hết ngày... " hay lắm! Hẹn gặp.
"Biết là cổ tích hết thiêng Buồn tình chị vẫn gửi duyên lên chùa Trải bao mõ sớm chuông trưa" Vì thương em Chính nên chưa lấy chồng.... Đùa tí cho đời bớt chua. Bác đừng giận nhé . chúc bác có nhiều câu thơ đọc "đa" thiệt, dân nam bộ. Tình thân !
|