Thứ năm, 02/07/2026,


Đêm đen... đêm đen... đêm đen!
Lục trong tiềm thức lạ quen cuộc tình?
Thâu canh chỉ bóng với hình
Đèn khuya bấc rụng bồng bềnh suối mây



 Mong con gà gáy vỡ đêm
câu thơ
đỡ phải nổi chìm trong mơ

Sương mù Đà Lạt mù lâu
Để em tôi chẳng biết đâu đường về
Chiều chiều trời lạnh tái tê
Em như con kén ngủ mê mất rồi

 Mai rồi lá rụng bên thềm
Mênh mang thu đổi sắc kiềm màu mây
Đồi mồi thay những hây hây
Bao nhiêu lúng liếng... dại ngây vô hồn

Mỗi năm hẹn có một khi
Lễ hội lục bát ta thì gặp nhau
Người dưng trước, người dưng sau
Hòa trong ánh mắt… sắc màu thi ca

Một mình tôi. Một dòng sông
Hồn tôi thuở trước theo dòng về đâu
Em mang theo buổi qua cầu?
Lao xao gió, ngút ngàn dâu, ngút ngàn...

Một mình ngồi ngắm cơn mưa
Hình như cô quạnh cũng vừa lên ngôi
Một mình tôi với bóng tôi
Chẳng màng tri kỷ xa xôi nhớ mình

Đời Người tám mốt xuân trường
Nết ăn, nghĩa ở nhịn nhường cháu con
Chung riêng một tấm lòng son
Người dầu khuất núi, tiếng còn thơm lây.

 

Em còn vực thẳm sông sâu
Tôi còn bắc lấy nhịp cầu sang sông

Chờ em đủ cánh, đủ lông
Cùng bay lên chín tầng không ra ràng!

 Con nâng niu giác mơ hồng
Dõi tìm theo phía cầu vồng mà bơi
Mẹ đùm manh gió tả tơi
Nên con vuông sức tròn hơi dặm dài

Ngày đi "cướp cháo" vừa chung
mắt đan chặt mắt tay bùng vào tay
Vu Lan mùa lễ lạt chay
Dường như dáng mẹ đọng đầy những lo...

Này em hãy cạn chén nào
Cứ nâng lên, hãy chạm vào khóe môi


Dù đời say giữa dòng trôi
Nuốt cho xuôi hết một thời đã qua

Trước tiên Trước Trang [685 ,686 ,687 ,688 ,689 ,690, 691 ,692 ,693 ,694 ,695 ,696 ] Tiếp  Cuối cùng