Thứ năm, 02/07/2026,


Tự khúc (I) (Phùng Văn Khai) (12/08/2014) 

TỰ KHÚC (I)


Phùng Văn Khai


Tôi về thăm lại dòng sông
Con thuyền xưa đã theo dòng về đâu
Tìm em chốn cũ nương dâu
Dưới chân nước chảy trên đầu mây trôi...


Tôi về tìm lại hồn tôi
Bơ vơ tự buổi theo người trốn quê
Tiền vàng tưởng mãi đam mê
Đủ đầy mới thấy lối về chông chênh...


Qua được thác, qua được ghềnh
Êm dòng tìm lại cái mình đánh rơi
Thuyền xưa đậu bến khác rồi
Chờ tôi mòn mỏi em tôi lấy chồng...


Một mình tôi. Một dòng sông
Hồn tôi thuở trước theo dòng về đâu
Em mang theo buổi qua cầu?
Lao xao gió, ngút ngàn dâu, ngút ngàn...


P.V.K



______________
Phùng Văn Khai
Hội Nhà văn VN

 

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Nguyễn Tiến Bình - tienbinh_nguyen@yahoo.com.vn - 01686711077 - Số 111, A6, phố 8-3, Hà Nội  (Ngày 12/08/2014 23:03:37)


LỜI VỚI NGƯỜI CÙNG HỘI CÙNG THUYỀN HƯNG YÊN

Văn, Thơ tài giỏi cả hai
Nhiều cô mê đắm chàng trai lâu rồi!
Chứ đâu sông đã dòng trôi
Chứ đâu đò đã xa xôi bến rồi!

Phùng Văn Khai nói thế thôi
Nhiều em tự ái, sẽ ngồi "hu...hu"...
Hồn đang rộng cánh vi vu
Qua cầu, qua bến...qua thu, qua hè...

Qua đường rộn rã tiếng ve
Nương dâu,bãi mía, bờ tre xạc xào
Mấy em lời nói ngọt ngào
Theo anh cùng gió đi vào chốn xưa

Đẹp lòng đưa đón sớm trưa
Qua giông bão tố gió mưa,thác ghềnh
Qua bao nhiêu lối chông chênh
Qua dòng sông lũ lênh đênh con thuyền

Bởi em giữ đúng lời nguyền
Với anh, em vẫn như thuyền bến neo!

Các bài khác: