Thứ năm, 17/09/2026,

Sáng ra Đà Lạt là sương Ai đi chợ sớm dưới đường chiêm bao. Tình ta rủng rỉnh ba đào Thương câu hát đợi lạnh vào rừng thông. Ai đi có có không không
Em ra góc bể chiều hôm Sóng như đôi lứa trở nồm bên nhau Đắm say cho đến bạc đầu Không anh, em vịn vào đâu bây giờ?
Mai ta đi mất người ơi Biết về đâu? bốn phương trời mù tăm Đường đời hút nẻo xa xăm Thế gian thì thẳm thằm thăm lọc lừa Còn em lau lệ xong chưa
Thôi về làng của ta thôi Đói no cũng đã nên người từ đây Mẹ già lẻ bóng thân gầy Giật mình nghe gió lay cây sau nhà... Bao năm mua láng giềng xa
Gió hôn đá núi cũng mòn Em trao hôn ấy mỏi mòn tim tôi. Ngọt ngào vương vấn suốt đời Như mê như tỉnh trong lời viễn ru. Trải hồn thơ giữa thiên thu
Cảm xúc vỡ òa chiến thắng Ca-lit-tô! Ngài đẹp lắm đêm nay Ngài mang chiến thắng ngất ngây Cả dân tộc nhớ phút này đăng quang
Chiều xưa có nụ tầm xuân Trong vườn hoa vắng bâng khuâng nỗi niềm Em xinh tóc xõa vai mềm Lầu xưa hạc trắng êm đềm mây trôi Đã yêu nhau phút giây rồi
Nhớ quê mình rộng cánh đồng Thênh thang bờ ruộng, mênh mông cánh cò Nhớ làm sao những chuyến đò Sáng đi học. Tối hát hò dưới trăng. Ngứt đuôi mấy chú thằn lằn Nhìn chúng run rẩy… nhe răng cùng cười
Đêm lang thang phố Quy Nhơn Khuya ghềnh Ráng bóng trăng đơm mờ mờ Lạnh lùng một nắm mộ thơ Sương lãng đãng rớt xuống bờ hư không Mênh mông trong cõi vô cùng
Bao nhiêu đêm bấy mỏi mòn Ròng ròng hết đỏ, nồi cơm càng đầy Con vô tư lớn đâu hay… Má như là chuối chín cây mất rồi Đám con trôi khắp dòng đời Kỷ trà ai rót… ai người dưng cơm?
Sông Cầu nước chảy lơ thơ Mà câu lục bát ngẩn ngơ bóng hình Trúc xinh, trúc đứng đầu đình Hội Lim còn đấy ấy tình đôi ta Gió bay, áo cởi, cầu qua
Thương em cô giáo miền quê Đường làng trơn trượt... lối về trời mưa Nụ cười theo nón đong đưa Trên tay đôi guốc còn chưa kịp mòn Học trò chưa kịp lớn khôn
Trước tiên Trước Trang [1189 ,1190 ,1191 ,1192 ,1193 ,1194 ,1195, 1196 ,1197 ,1198 ,1199 ,1200 ] Tiếp  Cuối cùng